Giáng Sinh của Hàn Sầm năm nay thật quạnh quẽ, không phải là không ai nhớ đến cô, ba mẹ, ông nội, còn có anh trai chị dâu đều có quà cho cô.
Nhưng cô cũng không thể giống như trước, nhận được quà có thể vui nửa ngày.
Cô hoảng hốt ý thức được, mình già rồi, tâm tình già rồi.
Hình như cũng nên già rồi, cháu trai đã hai tuổi, còn biết gọi cô là nữ thần dỗ cô vui vẻ, Phương Mộ Hòa cũng sắp làm ba.
Chỉ có cô một mình cô đơn.
Bây giờ gặp lại Phương Mộ Hòa cô đã có thể thản nhiên đối mặt, ngày anh và Triệu Mạn Địch kết hôn, trước lễ Giáng Sinh một ngày, là một ngày tuyết vô cùng lớn, buổi tối hôm đó, cô còn tìm một chỗ không có ai, thoải mái khóc lớn một trận.
Từ lúc đó, cô cảm thấy chính mình hoàn toàn được giải thoát.
Mấy năm nay, chuyện duy nhất khiến cô vui mừng chính là cô đã đỗ kỳ thi tư pháp.
Năm ngoái cô trở lại trụ sở chính của Vạn Hòa làm việc, làm ở phòng pháp vụ.
Không bận rộn nhưng cũng không nhàn rỗi.
Tật xấu hấp tấp của cô vẫn không nhỏ, nhưng dưới sự trừng phạt biến thái của Bùi Diệp cô đã sửa được không ít.
Cuối năm nay Bùi Diệp cũng từ New York về tổng bộ, đảm nhiệm phó tổng giám đốc của Vạn Hòa.
Cô vẫn thuộc sự quản lý của anh, chuyện lông gà vỏ tỏi gì anh ta cũng quản, nhưng không bao giờ trực tiếp tìm cô, đều là trợ lý của anh ta tìm người lãnh đạo trực tiếp của cô, mà cô vẫn như cũ không có tư cách gặp trực tiếp phó tổng giám đốc của Vạn Hòa.
Buổi tối 10 giờ, Hàn Sầm còn ở văn phòng, cũng không muốn về nhà tý nào.
Thu dọn văn kiện xong, lướt di động, đột nhiên không kịp phòng ngừa đã bị anh trai quăng cho bát cơm chó, tý thì buồn nôn chết.
Cô thở dài tắt máy tính đi về.
Giờ này phần lớn các cặp tình nhân đã ăn cơm xong, cô chuẩn bị đi tìm chỗ lấp đầy bụng.
Hàn Sầm vừa ra thang máy, từ thang máy chuyên dụng một người đi ra, bước chân cô hơi dừng lại, không nghĩ tới là Bùi Diệp, nhìn dáng vẻ thì có vẻ anh ta cũng vừa bận rộn xong.
Bùi Diệp mặc áo sơ mi tối màu, áo khoác màu đen, toàn bộ đều cho người ta một loại cảm giác ngăn cách.
Bùi Diệp cũng nhìn thấy cô, thoáng kinh ngạc, sau đó cũng không có biểu cảm gì, bước đi ra ngoài.
Hàn Sầm sau khi phản ứng lại, chạy chậm theo sau, "Bùi tổng."
"Có việc gì sao?" Bùi Diệp xoay người.
"Có thể thương lượng cùng anh chuyện này không?" Hàn Sầm thật sự không muốn lại chép điều khoản pháp luật, mấy năm nay, ngón tay cô đã mài ra vết chai rồi.
Còn chưa đợi cô nói chuyện, Bùi Diệp mở miệng: "Nếu chuyện công việc thì cô vượt cấp, nói việc cá nhân thì hai ta không thân, không có việc gì để thương lượng."
Hàn Sầm: "…" Thiếu chút nữa bị anh ta làm tức chết.
Bùi Diệp xoay người rời đi.
Hàn Sầm tức đến ngực phập phồng, cô lại lần nữa đuổi theo, đã ra khỏi cao ốc Vạn Hòa, bên ngoài lạnh thấu xương, cô rùng mình một cái.
"Bùi Diệp, rốt cuộc anh muốn làm gì?" Thật ra cô biết chắc chắn chuyện này là anh trai cô bày mưu tính kế, nhưng cô tìm anh trai cũng vô dụng, Hàn Phái tên kia thà chết không thừa nhận, cô đành phải tìm Bùi Diệp.
Mặc kệ, xé rách mặt thì cứ xé rách mặt đi.
"Anh từ từ đã, nói rõ ràng mới được đi." Hàn Sầm chắn trước người anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!