Tiểu Nguyên Tử hai tay ôm cổ ba ba, cực kỳ ngoan ngoãn ghé vào vai anh, thanh âm rất nhỏ, "Ba ba, muốn ăn, ăn một miếng thôi."
Hàn Phái vỗ vỗ lưng con: "Trời lạnh lắm, đợi đến trời nóng mình lại ăn."
Tiểu Nguyên Tử không lên tiếng, miệng chu lên.
Hàn Phái đặt Tiểu Nguyên Tử lên giường, đắp chăn đàng hoàng, bắt đầu đọc truyện cổ tích, sách này anh đã đọc lần thứ hai, lần đầu tiên là khi Kỳ Kỳ mang thai anh đã đọc toàn bộ cho cô nghe.
Mới vừa đọc hai trang, lại phát hiện tay chân của Tiểu Nguyên Tử duỗi ra ngoài chăn.
Hàn Phái cầm chân tay con nhét lại vào trong chăn, không được vài giây, Tiểu Nguyên Tử lại thò chân ra, "Ba ba, nóng."
Hàn Phái: "…"
Máy sưởi trong phòng cũng không phải rất nóng, thời tiết mùa xuân, cái chăn này vừa đủ, sao nóng được?
Tiểu Nguyên Tử lại nói: "Ba ba, nóng, ăn kem."
Hàn Phái: "…"
Cười, "Chờ mùa hè mới có thể ăn, đây là mùa đông, nhắm mắt lại, sáng mai ba ép nước trái cây cho con uống, còn ngon hơn ăn kem."
Tiểu Nguyên Tử biết không có hy vọng ăn kem, có nước trái cây uống cũng được, vươn tay nhỏ, "Ngoắc tay." Chiêu này cũng là học được từ Kỳ Kỳ.
Hàn Phái vươn ngón tay ngoéo một cái, "Ngủ đi."
Tiếp tục đọc truyện cho Tiểu Nguyên Tử nghe.
An tĩnh vài phút, mí mắt trên với mí mắt dưới của Tiểu Nguyên Tử rất nhanh đã bắt đầu đánh nhau, mới vừa nhắm được hai giây lại cố mở ra, "Ba ba, ngủ ngon."
Hàn Phái cúi người, hôn lên trán con: "Ngủ ngon."
Tiểu Nguyên Tử thật sự quá buồn ngủ, mắt nhắm lại là ngủ luôn.
Hàn Phái đắp lại chăn cho Tiểu Nguyên Tử, lại hôn con một chút mới trở lại giường lớn của bọn họ, điều chỉnh đèn đầu giường đến mức tối nhất, gửi tin nhắn cho Kỳ Kỳ: [ Em đến sân bay chưa? ]
Hơn hai mươi phút sau Tần Thư mới gọi điện thoại tới, "Ông xã." Thanh âm mất hết sức sống như ba ngày chưa ăn cơm.
Hàn Phái biết là cô đang làm nũng.
"Đang ở sân bay à?" Anh nghe được xung quanh rất ồn ào.
"Vâng, em vừa đến sảnh chờ." Tần Thư tìm vị trí ngồi xuống, "Con trai đâu?"
"Vừa ngủ rồi."
"Cho em xem."
"Sáng mai là có thể nhìn thấy, con ngủ rồi, ánh sáng di động sẽ chiếu vào mắt con."
"Vậy được rồi." Hỏi anh: "Anh có nhớ em không?"
"Anh đang ở trên giường, em nói anh có nhớ em không?"
"…" Tần Thư cười: "Không biết xấu hổ."
Bây giờ hai người nói chuyện mười câu thì có sáu câu liên quan đến con trai.
Hàn huyên vài câu lại nói đến Tiểu Nguyên Tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!