Chương 90: (Vô Đề)

Khi Tiểu Nguyên Tử sắp hai tuổi, bé đã phát âm rất rõ ràng, còn có thể biểu đạt chuẩn xác mong muốn của bản thân. Ông nội nói so với Hàn Phái thì giỏi hơn nhiều, anh lúc gần ba tuổi nói chuyện vẫn còn không rõ.

Thật ra ngay từ đầu Tiểu Nguyên Tử nói cũng chưa rõ, cảm giác đầu lưỡi không thẳng.

Đặc biệt mỗi khi từ nhà ông nội trở về, hiện tượng nói không rõ của Tiểu Nguyên Tử sẽ càng nghiêm trọng, anh phải mất rất nhiều thời gian để sửa lại.

Hôm nay Bắc Kinh lại có tuyết rơi, ngày kia là lễ Giáng Sinh, Kỳ Kỳ đi công tác không ở nhà, cô nói đêm mai là đêm Bình An sẽ nhanh chóng trở về để ở cùng hai ba con.

"Ba ba, đói, ăng cơm." Tiểu Nguyên Tử hai mắt trông mong nhìn Hàn Phái.

Hàn Phái đang trang trí cây thông Noel, nhìn con vài giây: "Ba không hiểu con nói cái gì, trong tủ lạnh có xôi ngọt thập cẩm, có muốn ba hâm nóng lại cho con ăn không?"

Tiểu Nguyên Tử: "…"

Chớp chớp mắt.

Nghĩ nghĩ, cũng không biết xôi ngọt thập cẩm là cái gì.

Hai cái tay nhỏ uốn éo, nghẹn thật lâu mới phun ra câu chính xác: "Ba ba, đói, ăn cơm." Thật là tốn sức.

Hàn Phái chỉ đồng hồ treo tường trong phòng khách, "Còn chưa tới giờ, hiện tại mới 5 giờ rưỡi, 6 giờ mới được ăn." Tiểu Nguyên Tử buổi trưa ở nhà ông nội không chịu ngoan ngoãn ăn cơm, chỉ ăn đồ ăn vặt, nói cũng không nghe.

Tiểu Nguyên Tử không biết xem đồng hồ, vẫn giả mô giả dạng nhìn bên kia vài lần, trong tiềm thức của bé hình như đã nhận ra sai ở chỗ nào, nhìn Hàn Phái, bĩu môi, "Nói cho mẹ."

Ý là chờ mẹ về bé sẽ mách với mẹ.

Hàn Phái: "Tiểu nam tử hán, chuyện gì cũng phải nhờ mẹ, sau này làm sao bảo vệ mẹ được?" Anh trang trí đèn xong, bước từ cây thang xuống.

Ngồi xổm xuống, xoa xoa mặt Tiểu Nguyên Tử: "Ngày mai mẹ con về, đêm nay chúng ta phải trang trí cây thông Noel này thật đẹp, bây giờ ba muốn đến phòng để đồ dọn quà tới đây, con có muốn giúp ba không?"

Vừa nghe là quà cho mẹ, Tiểu Nguyên Tử dùng sức gật đầu.

Chạy chậm đi theo phía sau ba ba đến phòng để đồ.

Bé không có sức lực gì, chỉ có thể cầm món nhẹ nhất.

Năm nay anh chuẩn bị quà cho Kỳ Kỳ còn nhiều hơn năm ngoái, chiếm hơn nửa phòng.

Hàn Phái để các hộp nhỏ mà Tiểu Nguyên Tử có thể cầm được sang một bên, cũng không nhiều lắm, hai mươi cái, anh chỉ một đống kia: "Chỗ này là của con, con phải bê toàn bộ đến chỗ cây thông Noel."

"Dạ." Tiểu Nguyên Tử hưng phấn đồng ý.

Từng chuyến qua lại bé đều chạy chậm lạch bạch nhiệt tình mười phần.

Nhưng dù sao cũng là trẻ con, chạy hơn mười lần là không còn kiên nhẫn như lúc đầu nữa, cảm thấy không thú vị, tốc độ dần dần chậm lại, vừa đi vừa chơi.

Đến khi còn lại năm hộp nhóc không muốn cầm nữa.

Dong dài, nửa ngày đi một bước.

Hàn Phái đã dọn hơn một nửa, Tiểu Nguyên Tử nhìn Hàn Phái: "Ba ba."

"Làm sao vậy?"

"Mệt, đi không nổi." Đôi mắt đáng thương long lanh, giống hệt với ánh mắt Tần Thư khi làm nũng.

Hàn Phái: "Nếu con mệt thì nghỉ ngơi một chút, đợi hết mệt lại làm nốt."

Tiểu Nguyên Tử: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!