Bờ biển, ánh mặt trời, gió nhẹ.
Ba người phụ nữ dựa vào ghế nằm ăn kem, ngắm trai xinh gái đẹp trên bờ cát.
Mọi phiền não đều có thể tạm vứt sau đầu.
Tần Thư đẩy kính râm lên, lại sợ chói, vội đeo lại, hỏi Thu Lam: "Này, vụ kia của chị sao rồi?"
Vụ này không phải là dự án mà là án kiện kinh tế.
Lúc trước Tả Thụy để chọc phá các cô, tàn nhẫn đến nỗi trực tiếp kiện Thu Lam và Doãn Nhất Kiều lên toà án, nói các cô làm dự án vi phạm quy định, tổn hại ích lợi của công ty.
Vừa lúc dự án kia có liên quan đến chi nhánh công ty của nhà họ Tả ở Bắc Kinh.
Thu Lam ôm trái dừa uống, thảnh thơi nói: "Chị giao hết cho luật sư, tin tưởng luật sư sẽ tận tâm tận lực thay chúng ta phân ưu giải sầu."
Nói rồi ngó Doãn Nhất Kiều hếch cằm lên: "Phải không?"
Hai người ha ha cười to.
Tần Thư nhìn Thu Lam lại nhìn Doãn Nhất Kiều, hai người không có chút lo lắng nào, cô bừng tỉnh, "Không phải là hai người tìm Úy Lam làm luật sư đại diện đấy chứ?"
"Em đoán xem." Thu Lam cười, biểu tình vui sướng khi người gặp họa.
Thế này cần gì phải đoán nữa.
"Chiêu này của các chị đủ tàn nhẫn, chú cô ta phá các chị, các chị trực tiếp để cô ta đi giải quyết." Tần Thư múc một muỗng kem nhét vào miệng, "Biểu cảm của Úy Lam lúc ấy thế nào?"
Thu Lam nhớ đến ngày đó, bây giờ vẫn cảm thấy sảng khoái, "Úy Lam ngay lúc đó mặt còn xuất sắc hơn bảng pha màu, có lẽ cảm giác muốn bóp chết chị cũng có."
Tần Thư tò mò: "Sao Úy Lam lại đồng ý tiếp nhận vụ của các chị?"
Thu Lam: "Đại khái là Úy Minh Hải không để cô ta tham dự trực tiếp vào cuộc thương chiến, cô ta không biết án này là do chú cô ta cố ý dùng để chỉnh chị và Doãn Nhất Kiều. Lúc ấy phía khách hàng làm dự án thay bọn chị bày mưu đặt kế trực tiếp tìm cô ta làm đại diện, người ủy thác cũng là vị khách hàng kia."
Vừa lúc loại án này Úy Lam lại am hiểu nên cô ta nhận luôn.
Trước khi mở phiên tòa, khách hàng mang theo cô và Doãn Nhất Kiều đi gặp mặt Úy Lam.
Trong chớp mắt đó, Úy Lam hiểu rõ là chuyện gì đang xảy ra.
Năng lực chuyên nghiệp của Úy Lam cũng không tồi, ít nhất mấy năm nay các vụ mà cô ta tiếp nhận chưa từng thua bao giờ.
Ban đầu có lẽ cô ta cũng có suy nghĩ không nhận, nhưng lại không có lý do thích hợp.
Hơn nữa cô ta mạnh như vậy, tuyệt đối không cho phép vụ án nhỏ này đập vỡ chiêu bài của cô ta, cho dù có một vạn cái không muốn, cũng chỉ có thể căng da đầu tiếp tục vụ án này.
Quả thật là câm điếc ăn hoàng liên.
"Như vậy xem ra, tỉ lệ thắng khẳng định không thành vấn đề." Tần Thư dùng hộp kem chạm vào trái dừa của cô ấy, "Chúc mừng chị, đến lúc đó phí luật sư để em trả."
Thu Lam: "Em không những phải trả phí luật sư, còn phải bồi thường thiệt hại tinh thần cho chị."
Mới vừa nói xong, di động rung lên.
Cô nhìn về phía Tần Thư: "Em gửi mấy tej?"
Doãn Nhất Kiều: "Cậu cũng đừng nghĩ con bé này quá hào phóng."
Tần Thư không lên tiếng, vừa cười vừa ăn kem.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!