Đến thứ 6, phía EF tuyên bố, EF bị công ty quản lý tài chính ở nước ngoài thu mua, Úy Minh Hải từ chức chủ tịch hội đồng quản trị tại EF, chỉ nắm giữ cổ phần nhất định, không tham dự hoạt động cụ thể của EF.
Gần như không chêch lệch bao nhiêu thời gian, trên thị trường tài chính lại xuất hiện một công ty GK, người khống chế cổ phần họ Tả, ba của Tả Thụy.
Mà Tần Thư phát hiện, toàn bộ những quản lý cấp cao lúc trước bị Úy Minh Hải sa thải ở EF hiện tại đã nhậm chức ở GK.
Công ty GK rất nhanh đã tuyên bố, mời Úy Minh Hải làm tổng giám đốc điều hành.
Thật ra công ty quản lý tài chính ở nước ngoài, có lẽ người đứng sau thao tác cũng là Úy Minh Hải, chỉ là mọi trình tự thu mua đều hợp pháp, không tìm ra bất cứ sơ hở gì.
Tại lúc tầng quản lý cấp cao bị phát hiện ra vấn đề, bị buộc không thể không khai trừ đoàn đội của mình, Uý Minh Hải đã bắt đầu âm mưu lập công ty khác, kế hoạch này chỉ có ông ta và ba Tả Thụy biết, đến cả Tả Thụy cũng bị giấu diếm.
Thật sự là một kế "ve sầu thoát xác" xinh đẹp.
Không tổn thất cái gì, tương đương với đổi tên EF, đổi thành GK, tiếp tục hoạt động với đội ngũ ban đầu.
Sau khi bị thu mua, EF ở thị trường chứng khoán đê mê, một đường ngã giá, cổ phần Tần Thư nắm giữ đang trong thời gian tỏa định, không có cách nào giao dịch, tổn thất trầm trọng.
"Vốn cho rằng chú sẽ thấy Tần Thư xinh đẹp mà hạ thủ lưu tình." Tả Thụy mới từ dưới lầu mua hai ly cà phê lạnh, đưa một ly cho Úy Minh Hải.
Úy Minh Hải xua tay: "Tôi không uống cái này, không uống đã không ngủ được, uống vào vậy thì khác nào mở mắt cả đêm."
Tả Thụy để ly kia sang một bên, tự mình uống, "Tôi nghe ba tôi nói, giấc ngủ của chú luôn không tồi, xem ra trong khoảng thời gian này chú cũng phải suy nghĩ không ít."
Úy Minh Hải mệt mỏi, dựa vào sô pha nhắm mắt dưỡng thần.
Tả Thụy nói tiếp: "Lúc này Tần Thư thua chỉ có một chữ thảm, nói thật ra, tôi vẫn luôn cho rằng chú sẽ mềm lòng, cho cô ta vài đường sống."
Úy Minh Hải hỏi lại: "Khi nào thì cháu thấy tôi nương tay với đối thủ?"
"Nói thì nói thế, nhưng đối thủ lần này không phải là không giống sao, trước kia chú chưa bao giờ gặp đối thủ là phụ nữ, lại còn là một phụ nữ kinh diễm như vậy, đàn ông không phải trời sinh có ý muốn bảo vệ với phụ nữ sao?"
"Đã ra chiến trường rồi, cháu còn định van xin cho kẻ thù? Muốn bảo vệ cô ta? Nếu cháu không giết cô ta, cô ta nhất định sẽ giết cháu."
Úy Minh Hải chỉ phong thư trên bàn trà: "Cho cháu."
"Cho tôi?" Tả Thụy buông ly cà phê, mở phong thư, là một tấm thẻ đen.
"Ừ, phí vất vả của hai tháng nay, hẳn là đủ cho cháu ăn chơi một thời gian, cũng cảm tạ cháu thời gian này không chọc ra cái sọt lớn gì cho tôi."
Tả Thụy: "… Chú cũng biết tôi có khi không đáng tin cậy vậy mà chú còn dám dùng?"
"Ai mà không từng gây chuyện? So với người ngoài có năng lực, cháu sẽ không bán đứng tôi với ba cháu."
"Cái này cũng không dám chắc." Tả Thụy cầm thẻ đen gõ gõ vào lòng bàn tay, cười: "Nếu Hàn Phái đối xử tốt với tôi, nói không chừng tôi sẽ bán cả chú với ba tôi luôn."
"Cho nên Hàn Phái mới không coi trọng cháu."
"… Chú Úy, chúng ta có thể nói giỡn một chút hay không?" Tả Thụy cất thẻ: "Tôi không khách khí với chú nữa, chờ xong việc tôi sẽ về Anh, quẹt thẻ thưởng cho chính mình."
Úy Minh Hải: "Ngày mai cháu về được rồi."
"Cạnh tranh còn chưa hoàn toàn kết thúc, không cần tôi chạy vặt nữa à?" Tả Thụy nhìn ông ta.
"Còn lại là chuyện của tôi với Hàn Phái, cháu ở lại cũng không giúp được gì." Úy Minh Hải mở mắt ra, ý bảo cô đi rót nước.
Tả Thụy lấy ly rót nước ấm, không rõ nguyên do: "Không phải chú đã nói là Hàn Phái sẽ không tham gia sao?"
Úy Minh Hải: "Đó là trước kia." Ông ta với Tần Thư đấu tay đôi, tuy rằng tổn thất không nghiêm trọng như vậy, nhưng át chủ bài đã lộ ra một nửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!