Tác giả có lời muốn nói: Phương Mộ Hòa đối với Kỳ Kỳ không có tình yêu nam nữ, chỉ là sự dung túng của người lớn đối với trẻ con thui nhé.
Hàn Phái chờ Tần Thư đáp lại, anh đang ở hội sở, hẹn Hạ Cánh Nam nói chuyện, không phải là việc về công ty AC, mà là một dự án thu mua khác, cho nên hôm qua khi Thu Lam muốn hẹn gặp Hạ Cánh Nam, anh mới từ chối, nói không rảnh.
Vốn muốn bàn chuyện xong rồi cùng ăn cơm, kết quả đến tối Hạ Cánh Nam lại có chuyện quan trọng, vậy nên trong chốc lát vậy mà anh nghĩ ngay đến việc hẹn Tần Thư.
Trong điện thoại truyền ra tiếng của Tần Thư: "Em không đi giày thể thao."
Hàn Phái: "Em đi xung quanh sân thể dục là được."
Tần Thư: "…"
Thật ra dù đi bộ cô cũng không muốn, nhưng từ chối thì lại quá vô tình, dẫu sao cô còn thiếu anh ân tình cùng nói chuyện cả một đêm, đành phải đồng ý.
Kết thúc cuộc trò chuyện, Hàn Phái còn chưa cất di động thì Hạ Cánh Nam đã đi vào phòng bao, vừa rồi anh ta ra ngoài nhận một cuộc điện thoại của sếp.
Hạ Cánh Nam tỏ vẻ xin lỗi, "Ngày khác tôi sẽ mời khách."
Hàn Phái cười nhẹ: "Giữa chúng ta không cần phải khách khí đâu."
Hạ Cánh Nam cùng Hàn Phái nói chuyện vài câu đơn giản, dưới lầu hội sở thì chia tay.
Vừa ngồi lên xe, Hạ Cánh Nam liền nhận được tin tức của sếp.
Vừa rồi sếp gọi điện cho anh ta, bảo sau lễ Giang Sinh sắp xếp cho anh ta hướng dẫn một cô bé còn chưa tốt nghiệp, còn cố ý dặn dò, cứ việc nghiêm khắc, cô bé kia tính tình khá nóng nảy, không chịu quản thúc, phải kiềm chế tính tình của cô.
Hạ Cánh Nam mở tin nhắn, nhìn thấy hai chữ "Tần Thư", trố mắt.
Hy vọng còn một chút may mắn, có lẽ Tần Thư này chỉ là cùng tên cùng giới tính với Tần Thư mà anh ta quen.
Anh ta tìm số điện thoại có tên "Kỳ Kỳ", giống dãy số của "Tần Thư" mà sếp gửi tới.
Hạ Cánh Nam tắt điện thoại, xoa bóp ấn đường, quay đi quay lại, bọn họ lại gặp nhau.
Lần này, anh ta vẫn là thầy giáo của cô.
Hạ Cánh Nam về luôn công ty, người hẹn còn chưa tới, phó tổng ngân hàng đầu tư Triệu Mạn Địch gõ cửa tiến vào.
Triệu Mạn Địch là điển hình nữ cường, mạnh mẽ giỏi giang.
"Hạ tổng."
"Xong nhanh vậy sao?"
"Ngài xem còn có chỗ nào không thích hợp để tôi sửa lại." Triệu Mạn Địch đưa cho anh ta kế hoạch kinh doanh, là bản kế hoạch công ty AC, hạng mục này do cô ấy và Hạ Cánh Nam đích thân dẫn dắt đội phụ trách.
"Ừ, buổi tối sau khi tôi bàn chuyện xong sẽ bớt thời gian xem." Hạ Cánh Nam lấy giấy nhớ ra, bắt đầu viết, rồi đột nhiên nhớ ra: "Sinh nhật vui vẻ."
Vừa rồi đi ngang qua văn phòng bộ phận hạng mục, họ còn có một hạng mục, đến thời kỳ cuối rồi, đoạn thời gian này hầu như là tăng ca suốt đêm.
Không ngờ trong quãng thời gian cấp bách này, bọn họ lại đang ăn bánh kem.
Thư ký nói hôm nay là sinh nhật ba mươi tuổi của Triệu tổng, bận quá, thế là ở văn phòng cùng nhau ăn bánh kem.
Triệu Mạn Địch cười nhẹ: "Cảm ơn Hạ tổng."
Không còn chuyện gì khác, cô định ra ngoài.
"Mạn Địch, cô chờ chút." Hạ Cánh Nam tiếp tục viết: "Bộ phần có thêm nhân viên mới, sau lễ Giáng Sinh cô ấy sẽ đến đây báo danh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!