Một tiếng sau, cuộc điện thoại này mới kết thúc.
Hàn Phái xoa bóp ấn đường, đây là lần gọi điện thoại lâu nhất của anh, từ đầu đến cuối đều hết sức kiên nhẫn, cơ thể đã vô cùng mệt mỏi, anh đứng trong sân hút thuốc mới quay vào phòng ngủ.
Tần Thư đóng máy tính, xoa bóp xương cổ, bây giờ đã hoàn toàn thoát khỏi trạng thái hưng phấn vừa nãy, đầu óc bình tĩnh hơn nhiều, sau đó cô nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng, bây giờ cô đang ở Bắc Kinh.
Thế nên…nửa đêm canh ba cô gọi điện thoại cho Hàn Phái, còn nói chuyện một mạch hơn một tiếng đồng hồ.
Tần Thư ngơ ngẩn nhìn chằm chằm màn hình di động, 5 giờ sáng.
Choáng váng vài giây, cô nhanh chóng gửi cho Hàn Phái một tin nhắn: [Xin lỗi, em nhầm giờ.]
Hàn Phái vừa nằm xuống, nhìn màn hình điện thoại lại sáng lên, [Không sao, vừa nãy anh cũng mới làm việc xong, ngủ sớm đi.]
Tần Thư lại đánh mấy câu tỏ ý xin lỗi, ngón tay dừng lại trên bàn phím một lúc lâu, cuối cùng xóa hết đi, nói với anh: [Ngủ ngon.]
Hàn Phái cũng nhắn lại hai chữ "Ngủ ngon".
Tần Thư mới ngủ được bốn tiếng đồng hồ đã bị Bặc Nhất gọi dậy, "Tớ và mẹ Phương đã ở dưới chung cư của cậu rồi, cho cậu mười phút sửa soạn, nhanh xuống đây."
Tần Thư còn buồn ngủ, đến giọng nói cũng lơ mơ không rõ: "Chuyện gì?"
Bặc Nhất: "Lấy đáp án của đề bài, sau đó đưa cậu đi trại ngựa."
Tàn Thư: "Đáp án sẽ gửi ngay cho cậu, tớ không đi trại ngựa nữa."
Bặc Nhất giọng điệu không cho thương lượng: "Không phải cậu lo lắng không yên bắt tớ về đưa cậu đi trại ngựa sao?! Cậu bảo không đi thì không đi hả? Mẹ Phương đã phải dành ra thời gian hôm nay, đến cả hội nghị cũng hủy bỏ rời đến ngày mai, cậu còn không biết xấu hổ vì ngủ mà thất hẹn?"
Tần Thư: "Cậu phiền muốn chết! Cút!" Ném điện thoại đi rồi rời giường.
"Sao? Lại giở thói công chúa hả?" Phương Mộ Hòa cất điện thoại, anh vừa gọi điện cho thư ký, lùi lại tất cả lịch trình hôm nay.
Bặc Nhất vẻ mặt buồn bực: "Vâng, quả này thể nào cũng mắng em."
Phương Mộ Hòa cười: "Đáng đời."
Bặc Nhất: "…"
Tối qua, Phương Mộ Hòa cũng ngủ không ngon, dựa vào ghế nhắm mắt thư giãn, không quên nói móc Bặc Nhất: "Cậu nói đi cậu ở New York đợi là được, thiếu ăn thiếu uống thì anh gửi cho cậu, cậu cứ muốn vội vàng về đây chịu ngược làm gì?"
Bặc Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ thở dài: "Còn không phải Kỳ Kỳ nói cô ấy có thể giải ra cái đề kia à, bằng không em ăn no rửng mỡ trở về để cô ấy ngược đãi làm gì?"
Phương Mộ Hòa hỏi: "Nói thật với anh đi, cái đề bài kia rốt cuộc là ai bắt cậu làm? Anh cảm thấy giáo sư của cậu không rảnh đến vậy."
Bặc Nhất có tí chột dạ, không dám nói là vì theo đuổi mỹ nữ học bá, kiên trì nói: "Thật sự là em thay giáo sư giải mà."
Phương Mộ Hòa: "Tốt nhất là như vậy, bằng không xem anh làm thế nào thu thập cậu."
Anh ta ấn thái dương đang nhảy thình thịch, "Lần sau được nghỉ, một đám các cậu cũng đừng về nữa, các cậu trở về, anh phải lăn đi lặn lại mất nửa cái mạng già."
Tính nhẫn nại cả đời này của anh ta đều tiêu hao trên người hai kẻ này.
Đang nói thì di động rung.
Phương Mộ Hòa mở mắt, thờ ơ cầm điện thoại lên, nhìn tên người gọi, anh ta ngẩn ra.
Hàn Sầm: [Buổi tối có rảnh không?]
Phương Mộ Hòa không dài dòng: [Không rảnh.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!