Cuối cùng Tần Thư ngồi ở phía sau ghế lái, Hàn Phái lại dặn dò cô thắt dây an toàn, xe ô tô chầm chậm đi ra khỏi tiểu khu.
Lần đầu tiên hai người gặp mặt, lại đều là người im lặng ít nói, cũng không có gì để bàn luận, không khí trong xe có chút mất tự nhiên.
Hàn Phái phá vỡ bầu không khí im lặng, hỏi Tần Thư: "Có muốn nghe nhạc gì không?"
"Đàn dương cầm, bài gì cũng được." Ngừng giây lát, Tần Thư lại nói: "Cảm ơn."
Khoảng thời gian sau đó, trong xe ngoại trừ tiếng đàn du dương êm ái, cũng không có bất kỳ âm thanh nào khác.
Tình hình giao thông không tốt lắm, Hàn Phái luôn chăm chú nhìn phía trước.
Tần Thư cách Hàn Phái rất gần, xung quanh đều là hơi thở mát lạnh nhàn nhạn trên người anh, tầm mắt cô lướt qua bờ vai anh, nhìn chằm chằm hồi lâu vào ngón tay thon dài của anh.
"Anh có biết đánh đàn dương cầm không?" Đột nhiên Tần Thư bật ra một câu, hỏi xong lại cảm thấy hơi đường đột, đến cả một cái tên cũng không có.
Hán Phái qua kính chiếu hậu nhìn vào mắt cô, lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nhìn đường, "Có học qua, nhưng không thông thạo, nhiều năm rồi không đàn." Hỏi cô: "Em thích đánh đàn?"
Tần Thư gật đầu: "Vâng."
Xe đi qua giao lộ, giao thông thuận lợi hơn, Hàn Phái nghiêm túc lái xe, trong xe lại khôi phục lại bầu không khí im lặng.
Tần Thư không bắt chuyện với anh nữa, lấy giấy nháp ra, mở phần mềm điện thoại, bắt đầu giải đề.
Một khi đã tập trung tinh thần, cô sẽ quên luôn mình đang ở đâu, bên cạnh là ai.
Cô còn có một tật xấu, lúc làm đề ghét nhất là bị làm phiền, mặc kệ là ai cũng không được.
Trước khi làm việc hoặc học tập, cô sẽ để một tấm bảng ở bên cạnh ghi: Chuyện rất quan trọng, đừng làm phiền!
Hồi đó Bặc Nhất không biết thói xấu này của cô nghiêm trọng như thế nào, có lần cô đang chăm chú nghiên cứu đề bài, cậu ta làm lơ tấm bảng nhắc nhở kia, nhất định phải kéo cô đi ăn lẩu, kết quả bị đánh một trận.
Bặc Nhất oan ức muốn chết, sau đó Phương Mộ Hòa an ủi cậu: "Nếu lúc cậu đang vận động trên giường thì bị cắt ngang, có phải cậu cũng muốn đánh người không?"
Bặc Nhất: "…Đây là cái ví dụ thối nát gì vậy! Kỳ Kỳ đang giải đề!
Phương Mộ Hòa: "Đạo lý giống nhau."
Bặc Nhất: "..."
Phương Mộ Hòa có cái gọi là lời lẽ chí lý bị rất nhiều người phỉ nhổ: Khi bạn làm bất kể việc gì đều phải làm hết mình. Chỉ cần nhiệt tình thì không có gì không thể thành công.
Nhưng mà ai có thể tha thứ được những lúc như thế bị cắt ngang cơ chứ?
Lời lẽ thô mà không thô.
Từ đó trở đi, Bặc Nhất không bao giờ dám làm phiền những lúc Tần Thư đang chăm chú làm việc nữa.
Rất nhanh đã đến khu biệt thự rồi, Hàn Phái dừng xe, liếc qua kính chiếu hậu, Tần Thư đang cúi đầu viết gì đó trên giấy, ấn đường cô nhíu chặt, quá tập trung đến nỗi anh dừng xe rồi cô cũng không chú ý.
Như đang suy nghĩ việc gì, Hàn Phái lại nhẹ nhàng đạp chân ga, xe chầm chậm tiến về phía trước.
Ngoài đường, xe cộ đi lại đông đúc, vừa rồi còn xảy ra tai nạn rất nhiều xe va chạm vào nhau, anh không đi xe ra ngoài, chỉ di chuyển trong tiểu khu.
Di động của Hàn Phái rung, anh không nhận, lấy điện thoại ra ấn tắt.
Hơn nửa tiếng trôi qua, mấy trang giấy nháp Tần Thư mang theo đã dùng hết rồi, ghi chép một đống chi chít mà vẫn chưa giải ra đáp án.
Cô khẽ thở dài, thoát khỏi phần mềm, bỏ giấy bút và điện thoại nhét hết vào trong túi, vừa ngẩng đầu đầu lên thì phát hiện đã vào tiểu khu rồi, "Sao nhanh như vậy đã đến rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!