Tần Thư nhìn anh chằm chằm, biết anh thông minh, nhưng không nghĩ tới anh chẳng cần suy nghĩ đã nói đúng.
"Đúng không?" Hàn Phái hỏi.
Tần Thư: "Dù đúng, em cũng có thể nói không đúng, dù sao cũng không có đáp án tiêu chuẩn, 520520 có nhiều cách giải thích."
"Em xem bộ dáng vô lại của em." Hàn Phái xoa bóp mặt cô, vỗ vỗ lên chân anh: "Lại đây ngồi."
Tần Thư từ ghế sau bò qua: "Không sợ bị em chọc à?"
Hàn Phái: "Đốt lửa thì em phải dập."
Tần Thư ngồi ở trên đùi anh, "Anh đoán đúng rồi, em đồng ý với anh không tức giận nữa."
Lại chủ động hôn anh hai cái.
Hàn Phái: "Về sau em đừng tự mình ăn dấm, có gì khúc mắc trong lòng cứ trực tiếp hỏi anh."
Tần Thư gật đầu: "Được."
Hàn Phái không nghĩ tới cô sẽ sảng khoái như vậy, hứa hẹn với cô: "Về sau mặc kệ cãi nhau vì nguyên nhân gì, em không cần tới tìm anh, chờ anh chủ động tới xin lỗi em."
Tần Thư nhất thời nghẹn lời, còn có cảm động.
Một hồi lâu sau mới nói: "Vậy đến lúc tình yêu cuồng nhiệt qua đi? Anh sẽ còn đến tìm em sao?"
Hàn Phái: "Sẽ, nhưng chờ anh già rồi đi không nổi nữa, em đến trước mặt anh, anh sẽ xin lỗi với em nhé."
Không biết vì cái gì, Tần Thư nghe được lời này, bỗng nhiên đôi mắt hơi đỏ lên, cô nói: "Em không tức giận, về sau cũng sẽ không có việc gì lại bắt bẻ anh, thật đấy."
Hàn Phái tất nhiên sẽ không tin cô, tính cô thế nào hiện tại anh đã quá rõ ràng, bây giờ nói không tức giận là bởi vì đang bị cảm động, hỏi cô: "Em muốn đi đâu?"
Tần Thư: "Mình về nhà đi, trời lạnh thế này cũng không có chỗ nào hay để đi."
Hàn Phái mở nhạc, sau đó chuyên tâm lái xe.
"Anh có muốn nghe em hát không?" Tần Thư hỏi anh.
Hàn Phái tắt nhạc: "Muốn."
"Muốn nghe bài gì, anh cứ chọn đi."
"Bài hát ở trang số 24 trong nhạc phổ của em."
Tần Thư ngẩn ra, lại tưởng tượng, hóa ra mình đã 24 tuổi.
Về đến nhà, Hàn Phái trực tiếp ôm cô đi vào phòng ngủ.
Tần Thư cảm thấy tình yêu thứ này thực kỳ diệu, vừa rồi bọn họ còn có chút không thoải mái, hiện tại hai người lại bỏ qua tất cả cùng nhau trầm luân, cô ở dưới thân anh, cảm nhận thân thể mạnh mẽ của anh.
Mồ hôi hòa vào nhau, không phân rõ được là của ai với ai.
Từ trên giường đến phòng tắm, điên cuồng đến kiệt sức.
Sau đó bao trong nhà đều dùng hết, lúc này mới trở lại giường.
Hàn Phái ôm cô vào ngực: "Ngủ đi, đêm nay ở lại đây với anh."
Tần Thư buồn ngủ đến không mở nổi mắt, "Vâng." Lại nhắc nhở anh: "Anh đặt báo thức đi, sáng mai gọi em dậy sớm một chút, em phải về nhà ông em, cùng ông bà đi đến nhà anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!