Chương 49: (Vô Đề)

Lúc tới cổng tiểu khu, Hàn Phái nói với chiếc xe bên cạnh, "Tớ tới rồi."

Úy Lam vẫy vẫy tay với anh: "Liên lạc sau nhé."

Thấy anh mở cửa xe ngồi vào, khóe miệng cô sụp xuống.

Cô căn bản không phải ra mua cà phê, anh biết là cô không uống được cà phê.

Hồi cấp ba bởi vì uống một chút cà phê, cô đau dạ dày cả một buổi trưa, sau đó phải đến phòng y tế, nhờ anh và một bạn nữ khác trong lớp đưa cô đi.

Anh đều không nhớ rõ.

Hàn Phái vừa muốn khởi động xe, Nghiêm Trầm gọi điện thoại tới, hai người quen thuộc đến mức lời nói khách sáo cũng bỏ qua, trực tiếp hỏi anh: "Đêm mai có rảnh không?"

Hàn Phái đoán được là chuyện gì: "Hẹn được người rồi à?" Giúp Hàn Sầm tìm luật sư hướng dẫn.

Nghiêm trầm: "Ừ, bạn tốt nhất của tôi giới thiệu, chính là người lần trước nói với cậu, khí chất không tồi, mỹ nhân lạnh lùng, người đẹp tâm tốt, EQ cũng cao, tuyệt đối quản được Hàn Sầm, hẹn đêm mai."

Hàn Phái: "Được, tôi sẽ sắp xếp nơi gặp mặt."

Nghiêm Trầm hiện tại đang ở hội sở chơi, hỏi anh: "Tới chơi một chút không?"

Hàn Phái: "Không có thời gian, muốn ở cùng Tần Thư."

Nghiêm Trầm: "… Không có thời gian thì thôi, cậu hẹn hò là chuyện đứng đắn." Cố ý dừng, "Vậy có chuyện này có thể thương lượng không?"

"Chuyện gì?"

"Về sau đừng post video của Tần Thư hoặc là ảnh chụp, được không? Người ta đều là ba ba khoe con gái đến nghiện, sao cậu cũng nghiện làm chuyện này?"

"Ảnh hưởng gì đến cậu sao?"

"….."

Nghiêm Trầm thiếu chút nữa bị sặc chết, đương nhiên không ảnh hưởng, nhưng nhìn thấy sẽ nổi da gà, nghĩ lại đến cơm cũng không ăn nổi.

Kỳ thật những ảnh chụp video đó cũng không có gì, không có bất kỳ câu từ nào, là một trang cá nhân đơn giản đến nỗi chỉ có một, hai bức ảnh hoặc là video ngắn dài giây.

Đều là hình ảnh sinh hoạt hoặc làm việc của Tần Thư, cơ bản không lộ chính diện, có khi chỉ là sườn mặt, có khi chỉ là một bóng dáng.

Mỗi lần thấy một người cao ngạo, lạnh lùng như Hàn Phái lại post video ngắn, cả người anh đều không dễ chịu.

Không riêng gì anh, bọn họ kia một đám người đều đóng dấu giám định: Hàn Phái điên rồi.

Hàn Phái kết thúc cuộc gọi với Nghiêm Trầm, đặt nhà hàng cho ngày mai, gửi địa chỉ cho Nghiêm Trầm, lúc này mới đi đón Tần Thư.

Tới tiểu khu nhà ông ngoại Tần Thư, xa xa thấy Tần Thư đang đứng ở cổng tiểu khu, nhàm chán dạo chơi ở vành đai cây xanh, anh không nghĩ tới cô giận còn đứng đây chờ anh.

"Kỳ Kỳ." Hàn Phái chậm rãi dừng xe, gọi cô.

Tần Thư ngước mắt, hừ một tiếng, lại giả vờ như không nhìn thấy, không chút để ý dời tầm mắt.

Hàn Phái xuống xe, "Đứng ở đây gió lạnh không?" Ôm cô vào trong lồng ngực: "Đã nói với em về nhà chờ rồi mà, bên ngoài lạnh, sao lại cứng đầu như vậy?"

Sờ sờ gương mặt cô: "Không lạnh à?"

Tần Thư: "Lạnh chứ, để tản đi mùi dấm."

Hàn Phái xoa xoa gương mặt cô, "Anh còn nghĩ rằng hôm nay em sẽ không gặp anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!