Chương 48: (Vô Đề)

Bên kia Tần Thư cuối cùng cũng kết thúc, người lớn bắt đầu đánh bài, cô chào hỏi mọi người rồi đi.

Vừa hướng ra cửa tiểu khu, vừa gọi điện cho Hàn Phái, hỏi anh ăn cơm xong chưa.

Hàn Phái: "Em xong rồi à?" Nghe được bên kia rất yên lặng, còn có tiếng cô đi đường.

"Vâng, em vẫn ở tiểu khu, em qua đón anh, anh thì sao, ăn xong chưa?" Tần Thư lại hỏi một lần nữa.

Hàn Phái: "Anh đang định đi đón em, trùng hợp gặp bạn cấp 3, cô ấy về nhà lấy đồ, muốn anh đợi khoảng mười phút."

Đến lúc này, tâm tình của cô vẫn là vui vẻ, gặp bạn cấp 3 bình thường, cô vẫn chưa để ở trong lòng, còn trêu chọc anh: "Nhất định là bạn học nữ đúng không?"

Hàn Phái: "Ừ, cấp 3 ngồi cùng bàn, là người làm mất sách của anh."

Trong điện thoại có vài giây lặng im.

Tần Thư cũng kỳ quái, vì sao anh vừa nói bạn ngồi cùng bàn và quyển sách kia, cô đã sinh ra địch ý lớn như vậy?

Có lẽ đúng như lời con gái nói, con gái khi yêu, mỗi người đều là thám tử tình yêu Holmes, mẫn cảm đến mọi dấu vết để lại đều có thể phát hiện.

"Anh với bạn cùng bàn trước kia quan hệ khá tốt đúng không?" Nếu không sẽ không cho mượn một quyển sách quý giá như vậy.

Hàn Phái ăn ngay nói thật: "Ừ, cũng không tệ lắm."

"Cô ấy thích anh sao?"

"… Chắc thế."

Biết rõ người ta thích anh, anh còn đứng ở đó chờ người ta lấy đồ, Tần Thư bình ổn cảm xúc, nỗ lực khắc chế: "Bạn cùng bàn của anh rất xinh đẹp đúng không?"

Lời vừa nói ra, cô đã cảm thấy không đúng chỗ nào.

Cô đây là lại đánh đổ bình dấm.

Hàn Phái khách quan đánh giá diện mạo của Úy Lam: "Cũng được." Trước kia ở lớp bọn họ, không ít bạn nam đều tung hô Úy Lam là hoa khôi.

Tần Thư rốt cuộc nhịn không được: "Cũng đúng, đôi mắt của đàn ông các anh đều có bộ lọc riêng, nếu lớn lên mà khó coi, sao có thể trời mùa đông còn đứng hứng gió lạnh chờ người ta đi lấy đồ.."

Hàn Phái cười: "Làm sao vậy?"

Tần Thư: "Không sao, buổi trưa ăn không no, nói chuyện khó tránh khỏi có chút khó nghe."

Hàn Phái cho rằng cô thật sự bữa trưa không ăn được mấy, "Có phải do chăm sóc cháu trai nên không ăn được mấy đúng không? Anh đón em đến nhà ông ngoại anh nhé? Nhà ông ngoại anh có đồ ăn ngon."

Tần Thư: "Chờ anh đón em? Anh không phải đang đợi bạn cùng bàn xinh đẹp sao? Em chờ anh tới đón thì sớm đã đói chết rồi."

Hàn Phái lúc này mới nghe ra là cô không vui, đến che giấu cũng không che giấu được.

Quá khứ nói đến Thu Lam, cô chỉ là ngoài miệng nói không vui, không giống hôm nay, đặc biệt không nói lý.

"Mười phút nữa anh đi."

Tần Thư không lên tiếng.

Qua vài giây, Hàn Phái không nghe được tiếng cô, gọi một tiếng: "Kỳ Kỳ?"

Cách vài giây, Tần Thư chất vấn: "Trước kia rốt cuộc anh chọc bao nhiêu nợ tình vậy?"

Hàn Phái bất đắc dĩ nói: "Anh có thể quản được tình cảm của người khác sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!