"《 Ông già và biển cả 》." Hàn Phái nhìn cô nói.
Từ hình dáng hộp quà, không đoán được bên trong có phải là quyển sách không, nhưng không hiểu sao, anh có cảm giác đó là quyển sách anh thích nhất, có lẽ là quyển anh từng làm mất, xuất bản năm 1952.
Chẳng qua thời gian đã lâu, muốn tìm tương đối khó.
Có thể giữ gìn đến bây giờ đều là người yêu sách, dù nhiều tiền cũng không bán.
Tần Thư hơi dẩu miệng, "Anh thật đáng ghét, không thể giả bộ đoán hai lần sao?"
Hàn Phái cười cười, "Tâm linh tương thông, không cần đoán lần thứ hai."
Tần Thư lại vui vẻ, ý bảo anh: "Anh mở đi, có bất ngờ."
Dưới ảnh hưởng của Tần Thư, Hàn Phái lúc mở quà cũng thật cẩn thận, sợ làm hỏng giấy gói quà, lúc mở ra, anh trố mắt.
"Có thích không?" Tần Thư bò lên giường, dựa vào bên cạnh anh ngồi xuống, gắt gao tựa vào anh.
Hàn Phái nhìn bìa, ngón cái vuốt ve, là bản viết tay đặc biệt.
Từng nét bút của cô, 《 Ông già và biển cả 》 mấy chữ này viết thực tinh tế, như là được khắc ra.
Ở trên bìa sách còn có: xuất bản năm 1952.
Tần Thư dựa vào vai anh: "Em cũng nhờ anh trai em tìm giúp, nhưng không tìm được phiên bản anh thích, em đành làm một quyển cho anh, anh có thích không?"
Hàn Phái nghiêng mắt nhìn cô, cúi đầu hôn rồi lại hôn, tâm lý dao động so với lúc nãy hai người vận động còn lớn hơn.
"Thích." Cảm thấy không đủ, lại bỏ thêm câu: "Anh cực kỳ thích."
Hàn Phái mở trang đầu tiên, tóm tắt về tác giả, không ít chút nào.
Lại mở vài trang, là tiếng Anh, tất cả đều được cô viết tay.
Cách vài tờ lại có một bức tranh minh hoạ, cũng là cô vẽ, còn có màu sắc.
Có trời xanh biển rộng, vịnh an tĩnh, thuyền nhỏ thả neo.
Có ông già, còn có đứa bé kia, uống cà phê, tưởng tượng đến ngày hôm sau có thể câu được cá lớn.
Có cá biển thành đàn, dưới bóng đêm ông già mỏi mệt đến không chịu nổi, lại vẫn kiên trì như cũ.
Có ông già ngủ yên, đứa trẻ lẳng lặng canh giữ ở một bên, một ngày mới, mặt trời cứ theo lẽ thường mà dâng lên.
Hàn Phái nhìn tranh minh hoạ hồi lâu, trong đầu trống rỗng, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Anh vẫn luôn cho rằng, lý trí của mình sẽ không có chuyện cảm động như vậy phát sinh.
Tần Thư xuất hiện là ngoại lệ.
Loại cảm động này không chỉ là mặt ngoài, mà xâm nhập đến trong máu anh, tràn ra đến toàn thân.
Đả động nhân tâm, không phải là tiền tài, cũng không phải là sự kiện oanh oanh liệt liệt.
Mà giống như quyển sách này.
Hàn Phái đặt sách và giấy gói cẩn thận trên tủ đầu giường, thuận tay tắt đèn.
"Ai, anh…" Những lời còn lại đều bị Hàn Phái nuốt hết vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!