Hàn Phái nhìn vẻ mặt giảo hoạt của Tần Thư, cô nói ra kéo nhất định sẽ ra kéo, lễ tình nhân, đối với con gái là ngày đặc biệt, anh không thể làm cô không vui.
"Đừng lề mề, nhanh lên." Tần Thư bắt đầu đếm ngược: "Ba, hai, một."
Hàn Phái đành phải mở bàn tay, ra lá.
Tần Thư cười, "Em cắt cắt." Dùng hai ngón tay của cô cắt bàn tay anh.
Kế tiếp Hàn Phái đều nhường cô, Tần Thư vui vẻ: "Anh thua rồi, em có thể uống rượu."
Hàn Phái xoa xoa cổ cô: "Chờ anh tắm xong mở rượu cho em." Anh cởi áo khoác lên lầu đi tắm, thuận tay mang ba lô của cô vào phòng ngủ.
"Á, trong ba lô có đồ bí mật của em." Tần Thư nhắc nhở nói, sợ anh mở ra xem, như vậy còn gì là kinh hỉ.
Hàn Phái: "Anh sẽ không động vào đồ của em."
Tần Thư cười hỏi: "Vậy anh thì sao?"
Hàn Phái: "Em có thể tùy ý động."
Đã 1 giờ sáng, Tần Thư không buồn ngủ chút nào, nằm ở sô pha lướt Wechat của bạn bè, đều đã nghỉ Tết, cơ bản mọi người đều thành cú đêm, Tần Thư tìm các loại đùa giỡn của ngày lễ tình nhân ra spam bạn bè.
Tần Thư xem đi xem lại cái clip kia, nghĩ một chút, cô lưu clip về máy, cũng dùng clip đó chia sẻ với bạn bè, "my first love"
Post xong chính cô cũng cười cười.
Chơi một lúc, Hàn Phái còn chưa xuống, Tần Thư nhàm chám cầm quyển sách trên cây đàn, mỗi lần tới đây cô đều xem.
Cấp hai lại đọc một lần, cảm thấy cũng không tệ lắm, chẳng qua khi đó còn nhỏ, không hiểu hết thâm ý trong đó.
Đến cấp ba, ông nội lại cùng cô đọc một lần, có lẽ lớn lên hiểu chuyện hơn, khả năng lĩnh hội cùng trước kia khác hơn, bị rất nhiều tình tiết trong đó làm cảm động, khi đó còn đọc bản tiếng Anh.
Sau đó khi học đại học, Nhan Ngạn nói biết quyển sách này nhưng không có kiên nhẫn đọc, cô khuyên Nhan Ngạn nên tĩnh tâm đọc nó, chính cô cũng đọc lại hai lần, cả bản tiếng Anh lẫn tiếng Trung đều đọc, cảm nhận được rất nhiều sự khác nhau bên trong.
Không nghĩ tới Hàn Phái cũng thích quyển sách này, thích ông già trong quyển sách, cũng thích cả đứa bé trong đó.
Sách nói: "Đọc qua "ông già và biển cả" là một loại người, chưa đọc qua "ông già và biển cả" là một loại khác."
Cô không quá hiểu đây là một ranh giới như thế nào.
Nhưng cô cùng Hàn Phái là một loại người, bởi vì bọn họ đều thích quyển sách này.
Tần Thư tiếp tục xem đến chỗ lần trước xem dở.
Đây là bản gốc tiếng Anh, khá là cổ rồi, Hàn Phái nói trước kia anh có quyển xuất bản năm 1952, đó là bản đầu tiên, là ông Hàn khi còn trẻ mua ở nước ngoài, vẫn luôn trân quý.
Sau đó Hàn Phái mang tới trường học, cho bạn mượn, kết quả làm mất.
Sau đó, đi New York học, anh lại nhờ bạn bè mua, nhưng là xuất bản lần thứ hai, không phải lần đầu tiên, nhưng như vậy đã là rất không tồi.
Anh dùng giá cao để mua.
Chính là quyển sách hiện tại trong tay cô, là quyển sách anh thích nhất.
Đang xem, Hàn Phái đã xuống lầu.
Tần Thư xem chăm chú, không nghe được động tĩnh, cho đến khi rơi vào một cái ôm ấm áp: "Không phải đã đọc rất nhiều lần rồi sao?" Hàn Phái từ sau lưng ôm cô vào trong ngực.
Tần Thư: "Mỗi lần xem tâm tình đều không giống nhau." Cô kẹp thẻ sách, đặt sách xuống, "Đi mở rượu vang đỏ cho em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!