Chương 45: (Vô Đề)

Nhà hàng cách chung cư của Tần Thư không xa, ngày thường đi mất nửa giờ, hiện tại Tết Âm lịch, Bắc Kinh như một tòa thành trống, lái xe ở con đường bình thường tắc đến không nhúc nhích nổi, hôm nay không cẩn thận liền thành siêu tốc độ.

Hàn Phái đến chỗ Tần Thư mới có 11 giờ 35.

Tần Thư biết Hàn Phái tụ tập xong muốn sang tìm cô, cả đêm cũng không rảnh rỗi, tắm rửa, phối quần áo, trang điểm. Vừa trang điểm xong thì Hàn Phái đến.

Cửa mở trong nháy mắt, Hàn Phái hơi giật mình, lần đầu tiên thấy cô mặc váy dài trắng trễ ngực, vừa thanh thuần lại vừa gợi cảm.

Tần Thư kéo anh vào trong, đóng cửa lại, hướng về phía anh giương mi lên: "Đêm nay em muốn bắt nạt anh."

Nhìn đoá hoa hồng tạo hình rất kỳ quái trong tay anh hỏi: "Đây là?"

Hàn Phái: "Bình dưỡng khí hoa hồng."

Tần Thư: "…"

Cô đã gặp qua gấu hoa hồng, nhưng loại "bình dưỡng khí" hoa hồng này lần đầu mới thấy.

Nghe anh nói như vậy, cô càng nhìn càng giống, bình này là dùng mấy trăm đóa hoa tạo thành, hương thơm nức mũi.

"Sao còn có hai sợi dây?" Tần Thư nói, Hàn Phái xoay người cô đưa lưng về phía anh, "Tiện cho em đeo trên lưng."

Sau đó đeo bình dưỡng khí hoa hồng lên lưng cô, giúp cô sửa lại tóc.

Tần Thư dở khóc dở cười, "Hàn Phái, anh đủ rồi đấy!"

Hàn Phái cười: "Rất sáng tạo phải không?"

Mấy hôm trước anh đến cửa hàng hoa đặt hoa, đi vài cửa hàng cũng không thấy ý tưởng mới lạ, đành nhờ nhân viên làm cái "bình dưỡng khí" này.

Tần Thư đeo bình dưỡng khí đến trước gương soi, "Sao em cảm giác như đang cõng bình chữa cháy vậy." Chính cô cũng không nhịn được cười.

Hàn Phái cũng đi tới, "Ừ, nơi nào có lửa dập nơi đó."

Tần Thư xoay người, ôm cổ anh, ánh mắt khiêu khích: "Vậy anh có chỗ nào cháy muốn em đi dập không?" Sau đó nhún nhún hoa hồng trên vai, "Nơi này có rất nhiều, đủ giúp anh dập tắt lửa."

Tay Hàn Phái vuốt ve gương mặt cô, "Đừng chọc đến không thể chịu được." Cúi đầu hôn nhẹ ở xương quai xanh của cô: "Quay lại anh xử lý em."

Anh nhìn đồng hồ, còn 10 phút nữa đến 0 giờ, "Anh đánh đàn cho em nghe." Nắm tay cô đi ra phòng khách.

Hỏi cô: "Muốn nghe khúc nào?"

Tần Thư: "Đàn khúc anh thích."

Hàn Phái vừa ngồi trước đàn, Tần Thư từ sau lưng ôm lấy cổ anh, cả người dán lên lưng anh.

"Đứng tử tế." Hàn Phái đối với thân thể mềm mại của cô không có sức chống cự.

"Không cần." Tần Thư dính chặt hơn, còn cọ mặt ở cổ anh ngửi ngửi: "Anh uống rượu à?"

"Ừ."

"Gặp được bạn học nữ nên vui?"

"Nghĩ đến trong nhà có đứa trẻ gào khóc đòi ăn nên buồn."

"…" Tần Thư từ cổ áo anh với vào: "Vậy anh bón sữa trước đi." Còn dùng lực nhéo anh: "Nếu không, anh bón em 2 hụm trước nhé?"

Hàn Phái cười, bị cô đùa giỡn đến không chịu được, "Kỳ Kỳ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!