Sáng sớm hôm sau, Tần Thư vẫn dậy sớm theo đồng hồ sinh học, một đêm này, cô ngủ thật an ổn, vẫn luôn ở trong ngực Hán Phái.
Tối hôm qua đến giờ, giống như mơ một giấc mơ.
Cảm giác không chân thực, nhưng người đàn ông nằm bên cạnh lại nhắc cô rằng tất cả đều là sự thật.
Hàn Phái vẫn chưa tỉnh, cô nhẹ nhàng bỏ tay anh ra, muốn xuống giường.
"Sớm thế à?" Hàn Phái mở mắt, thanh âm khàn khàn mông lung, gợi cảm không nên lời.
"Vâng, anh ngủ tiếp đi, em xuống lầu ăn sáng, lại nói với đồng nghiệp em đổi chuyến bay." Tần Thư tìm cái khăn tắm bọc lên người, hỏi anh: "Anh muốn ăn gì, em mang cho anh."
"Không cần, anh ngủ tiếp một chút."
"Anh ngủ đi." Tần Thư hôn môi anh, xuống giường, thiếu chút nữa đứng không vững, vội vàng ngồi xuống mép giường.
"Làm sao vậy?" Hàn Phái hỏi.
"Không có gì, đi dép ngược." Tần Thư nói dối.
Hai chân tê mỏi, cô đấm đấm bắp đùi, đây mới chỉ là làm nóng trước, mà cô đã sắp chịu không nổi.
Nhìn hình ảnh mình tắm xong ở trong gương, trên người tràn đầy dấu vết Hàn Phái lưu lại.
Xanh tím, chỗ đậm chỗ nhạt.
Thu thập xong, cầm thẻ phòng xuống lầu.
Hạ Cánh Nam với cô giống nhau, đã sớm thành thói quen không biết ngủ nướng là gì, trừ phi thức suốt đêm thì ban ngày có thể ngủ thêm chốc lát, nếu không cứ đến 6h là tự nhiên tỉnh.
Cô đã nghĩ thông suốt, có một số việc muốn nói rõ ràng với anh.
Xuống dưới lầu, Hạ Cánh Nam đang ngồi ở nhà ăn, trước mặt không có đồ ăn gì.
Anh ở chỗ này ngồi 40 phút, chính là để chờ cô.
Tần Thư từ trước đến nay ăn sáng phong phú, nửa ly nước trái cây, một bát cháo yến mạch nhỏ, mấy lát cà chua nướng, hai miếng thịt xông khói, cùng một cái xúc xích nướng, lại cầm lát bánh mì, thỉnh thoảng còn ăn thêm trứng chiên.
Sáng nay không muốn ăn lắm, nhưng cô vẫn đợi đầu bếp làm trứng chiên.
Thời gian này, người ăn sáng không nhiều lắm, chỗ làm trứng chiên không có người xếp hàng, Hạ Cánh Nam cũng muốn ăn trứng, nhưng đi vài bước lại xoay người đi đến chỗ đồ ăn khác.
Anh mà đi qua, sợ cô đến trứng chiên cũng không cần nữa.
Nhìn biểu tình của cô, thật sự là bắt đầu oán hận anh.
Cho dù năm đó anh từ chối cô, gặp lại cô vẫn có thể khách khí gọi anh một tiếng thầy Hạ.
Bây giờ, cô ngay cả chào hỏi anh cũng không muốn.
Khách sạn chuẩn bị đồ ăn sáng thật sự phong phú, cả trăm món.
Hạ Cánh Nam cùng Tần Thư lấy bữa sáng không khác nhau lắm, không phải cố tình, mà là một loại thói quen.
Bữa sáng của anh thiên về kiểu Anh, ngày xưa ở Luân Đôn, anh cùng Tần Thư ăn không ít lần, sau dần, cô cũng thích kiểu ăn như vậy.
Nhiều năm như vậy, Tần Thư đều đã quen, mấy ngày nay Hàn Phái cũng làm cho cô bữa sáng như vậy, đơn giản lại tiện lợi, dinh dưỡng cũng đầy đủ.
Đến lúc cô ý thức được mình với Hạ Cánh Nam lấy bữa sáng không khác nhau lắm, cô lại gắp một miếng bánh quẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!