Chương 42: (Vô Đề)

Tần Thư choáng váng hai giây, bật đèn, xốc chăn bò xuống giường.

Đi tới cửa lại dừng lại, cô soi gương, thấy hai mắt còn sưng, liền tắt hết đèn chỉ để lại một cái đèn tường chỗ cửa.

Ánh sáng mờ nhạt, nếu không nhìn kỹ hẳn là không nhìn ra cô đã khóc.

Lúc này mới đi mở cửa.

Lối đi nhỏ sáng ánh đèn, trong phòng lại tối tăm, đôi mắt Hàn Phái còn chưa thích ứng được đã bị Tần Thư túm vào phòng, phanh một tiếng, đóng cửa lại.

Không hề phòng bị, Hàn Phái đã bị Tần Thư đẩy lên cửa.

"Kỳ Kỳ, em làm gì thế!" Hàn Phái bất đắc dĩ cười, trong tay còn xách theo đồ ăn và quà cho cô, không còn tay nào ôm cô nữa.

Tần Thư ôm lấy cổ anh, một bên kéo anh xuống phía mình, một bên nhón chân hôn anh, cắn môi anh, mơ hồ nói không rõ: "Bắt nạt anh."

Cô chỉ có thể dùng cách này để biểu đạt cảm giác nhung nhớ như khắc vào trong xương tuỷ hiện giờ.

Bỗng nhiên, Hàn Phái kêu lên, "Cắn nhẹ chút."

Cô không biết hôn lưỡi, xuýt nữa thì cắn rách đầu lưỡi anh.

"Anh không nhớ em à?" Cô hỏi, hô hấp dồn dập, tiếp tục hôn anh.

"Em nói xem?"

Tần Thư không rảnh nói chuyện.

Phòng rộng đen kịt, chỉ có tiếng hít thở dây dưa lẫn nhau.

Hàn Phái để đồ vật trong tay ở ngăn tủ chỗ cửa vào, cô chỉ để một ngọn đèn là không muốn anh nhìn thấy cô đã khóc, anh lại tắt cả ngọn đèn đó đi.

Trong phòng nháy mắt tối không nhìn thấy năm ngón tay, Hàn Phái đẩy cô về phía sau, khom lưng bế cô lên, xoay người một cái, hai người thay đổi vị trí.

Kịch liệt hôn trong chốc lát, đôi mắt hai người đã thích ứng với bóng tối, có thể nhìn thấy hình dáng đối phương.

Tần Thư vuốt gương mặt anh, "Anh có mệt không?" Lúc trước anh đã nói lịch làm việc với cô, đêm nay hẳn là còn ở Hongkong, vậy mà giờ đã tới nơi này.

Hàn Phái vẫn là câu kia: "Còn được."

Tần Thư nghĩ đến mấy tiếng trước còn gọi điện thoại với anh, "Lúc nói chuyện điện thoại anh đang ở đâu?"

"Sân bay, lúc đó đang check in." Anh trả lời có lệ.

Tần Thư dùng chóp mũi của mình cọ cọ anh: "Hàn Phái."

"Ừ?"

"Về sau chúng ta đừng cãi nhau được không? Giận dỗi cũng không được."

"Được."

Cách vài giây, Tần Thư cũng cảm thấy vợ chồng không cãi nhau có lẽ là không có khả năng, cô nói: "Chỉ có em được dỗi anh, không cho phép anh nói gì, chỉ cần ôm em là được."

"…" Hàn Phái cười cười: "Được."

Tần Thư ở trên người anh không muốn xuống, "Lại ôm em một chút nữa được không?"

Hàn Phái: "Lãnh đạo không cho thả, anh nào dám không ôm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!