Chương 41: (Vô Đề)

Bỗng nhiên di động rung lên, Hàn Phái tưởng Kỳ Kỳ gửi tin nhắn, không nghĩ tới là Hàn Sầm, gửi cho anh vài hình ảnh đồ ăn ngon.

Hàn Sầm: [ Em đang ở Thượng Hải, phát hiện một nhà hàng ăn vặt không tồi, có đóng gói, nhiệt độ bình thường có thể bảo quản ba ngày, em mang cho anh một chút, anh đưa cho Tần Thư nhé? ]

Hàn Phái gọi điện thoại qua, "Em đến Thượng Hải khi nào thế?"

Hàn Sầm còn đang ăn, "Anh cũng ở đang ở Thượng Hải à?"

Hàn Phái: "Ừ."

Hàn Sầm kinh ngạc: "Buổi sáng không phải anh còn đang ở Hồng Kông sao?"

Hàn Phái: "Sang bên này xử lý chút việc."

Hàn Sầm không có hứng thú với chuyện kinh doanh, hỏi lại: "Anh ở chỗ nào? Em đi tìm anh. Mấy món này anh muốn nhiều hay ít?"

Hàn Phái không đáp, để Hàn Sầm gửi địa chỉ cho mình: "Anh qua đón em."

Anh đứng dậy mặc áo gió, không gọi tài xế, cầm chìa khóa dự phòng ra cửa.

Hàn Phái với Thượng Hải không xa lạ gì, bởi vì một năm qua lại rất nhiều lần.

Nhưng cũng không quen thuộc. Mỗi lần tới đều là thương vụ công tác, không có thời gian đi dạo phố.

Hàn Sầm nói nơi đó, anh không tìm thấy. Sau đó lại mở hướng dẫn chỉ đường, rẽ trái rẽ phải, hơn một giờ mới tìm được Hàn Sầm.

Cửa hàng đó mặt tiền không lớn, đêm đã khuya, vẫn còn không ít khách.

Hàn Sầm đang uống cà phê, nhìn ngoài cửa sổ phát ngốc, Hàn Phái ngồi xuống đối diện cô cũng không phát hiện.

"Em nhìn cái gì thế?" Hàn Phái lên tiếng.

Hàn Sầm bị dọa nhảy dựng lên: "Nhanh như vậy anh đã đến rồi à?"

Hàn Phái: "Trời đã sắp sáng rồi còn nhanh gì nữa."

Hàn Sầm bĩu môi, đẩy điểm tâm của mình cho anh: "Anh nếm thử đi, ăn rất ngon. Không biết Tần Thư thích loại nào."

Hàn Phái nếm một miếng, không lên tiếng.

Hàn Sầm thần kinh thô, không phát giác Hàn Phái lạ thường. Cô chợt nhìn về phía Hàn Phái: "Ai, anh, anh cũng không hỏi xem tại sao em lại đến Thượng Hải à?"

Hàn Phái liếc cô một cái: "Tế bái* cái mà em gọi, là tình yêu với Phương Mộ Hoà sao?" Lời này, Hàn Sầm nói qua không biết bao nhiêu lần, anh đều có thể một chữ không sai mà nói ra.

(*tế bái: ý Hàn Phái là Hàn Sầm đã rất nhiều lần nói sẽ tiễn biệt tình yêu với Phương Mộ Hoà, tế bái ở đây nghĩa là tạm biệt)

Hàn Sầm biểu cảm nghiêm túc: "Lần này là thật sự."

Hàn Phái: "Lần nào em cũng nói vậy."

"… Anh!" Hàn Sầm tức muốn hộc máu liếc xéo anh.

Hàn Phái ăn điểm tâm ngọt, hương vị bình thường.

Hàn Sầm thở dài: "Lần này em thật sự không hề đi tìm anh ấy, quay lại Bắc Kinh em muốn chính thức tìm nơi thực tập." Sau đó nhìn Hàn Phái: "Anh biết không ít văn phòng luật, giúp em giới thiệu thầy hướng dẫn đi, em theo người ta làm việc."

Hàn Phái ngước mắt: "Em đừng đi gây họa cho người khác, ai muốn một trợ lý mà kỳ thi tư pháp cũng không qua được?"

Hàn Sầm: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!