Tần Thư cảm thấy vừa kích động vừa sụp độ, cảnh tượng cô không muốn nhìn thấy nhất cuối cùng vẫn đến.
Trước kia cô đã vô số lần ảo tưởng, có lẽ Hạ Cánh Nam cũng hơi thích mình, chẳng qua ngại vấn để tuổi tác và anh ta đã từng ly hôn nên từ chối cô.
Chờ khi anh ta bình tĩnh lại rồi sẽ đến tìm cô.
Nhưng vừa đợi thì đã qua bốn năm rưỡi.
Bốn năm rưỡi qua đi, anh ta tình nguyện đi xem mắt cũng không muốn suy xét đến việc thử ở bên cô.
Thế nhưng lúc này đây, anh ta lại nói muốn theo đuổi cô.
Sức lực giữa nam và nữ chênh lệch quá lớn, Tần Thư giãy giụa không được, anh ta vẫn im lặng ôm cô, ôm rất chặt.
Hạ Cánh Nam đã sớm đoán được, có những lời một khi nói ra, cô sẽ có phản ứng quá khích như thế nào.
Cô đá, cô giãy giụa, cô khóc, anh ta đều có thể chịu đựng.
Nhưng ngoài dự đoán, cô không điên cuồng náo loạn.
Không đá cũng không cào.
Bởi vì trước đó hai người vật lộn, bây giờ Hạ Cánh Nam đang đối mặt với cửa khách sạn.
Đèn bên đài phun nước tối nay rất sáng, chiếu sáng biển số của chiếc xe đó.
Anh ta ngẩn người, xe của Hàn Phái?
Chiếc xe không đi ra từ lối ra, mà quay đi ngay từ chỗ cửa vào, vì nhìn thấy anh ta nên muốn tránh đi cho đỡ xấu hổ hay sao?
Không kịp nghĩ nhiều, Tần Thư lại cất tiếng nói.
"Hạ Cánh Nam, tôi nói rồi, tôi có bạn trai! Anh có bệnh hả?!" Bởi vì tức giận, Tần Thư nói không lựa lời.
Hạ Cánh Nam: "Đúng vậy."
Tần Thư mắt đỏ lên: "Cút đi!"
Hạ Cánh Nam không lên tiếng, lại càng ôm chặt hơn.
Tần Thư lập tức rơi nước mắt, cô cũng không hề giãy giụa, càng giãy anh ta càng ôm chặt, thế thì đơn giản là bình tĩnh lại.
Giọng nói của cô bình tĩnh lý trí đến đáng sợ: "Hạ Cánh Nam, cuối cùng anh đang làm gì vậy? Anh biết bây giờ tôi không còn quan tâm đến anh nữa, tại sao anh lại vậy."
Cô vừa nghẹn ngào vừa nói: "Dù anh không thích tôi thì cũng đừng đến chà đạp tôi. Đối với anh, có phải tôi là thứ ăn vào thì vô vị bỏ đi thì tiếc không?"
Nước mắt chảy dài trên má, tụ lại dưới cằm, từng giọt từng giọt rơi trên áo sơ mi của anh ta.
Hạ Cánh Nam cũng yên lặng, trong lòng đau đớn, "Kỳ Kỳ, không phải như thế, có những việc một lời nói không rõ, hôm nào đó anh sẽ giải thích rõ với em."
Anh ta thở dài nói: "Anh đã hỏi Hà Phi, anh ta có bạn gái rồi."
Tần Thư ngước mắt nhìn, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh ta: "Hà Phi? Ai nói với anh Hà Phi là bạn trai tôi?! Bạn trai tôi là Hàn Phái! Hàn Phái! Hàn Phái! Hàn Phái! Hàn Phái! Là Hàn Phái! Anh nghe rõ chưa! Bởi vì tôi không muốn quan hệ giữa hai người trở nên xấu hổ mới không nói, anh còn chưa buông tay!" Cô gần như quát vào mặt anh ta.
Toàn tân Hạ Cánh Nam cứng đờ, ngon tay run rẩy lập tức buông cô ra, "Xin lỗi, thật sự anh không biết."
Nhìn thấy cô nước mắt đầy mặt, Hạ Cánh Nam muốn duỗi tay lau, nâng lên nhưng lại hạ xuống. Tay chân luống cuống không biết để đâu, cuối cùng nhét tay vào túi áo.
Anh ta nhớ đến xe của Hàn Phái vừa mới rời khỏi, đời này chưa bao giờ anh ta lại xấu hổ lúng túng thế này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!