Chương 37: (Vô Đề)

Hàn Phái nửa ngồi xổm xuống, kéo đầu Tần Thư dựa vào lồng ngực mình, tất cả mọi động tác nhỏ của cô đều không qua nổi mắt anh, anh cũng lười vạch trần.

Tần Thư cầm bình dưỡng khí, vừa hít vừa trợn trừng mắt nhìn anh.

Hàn Phái cười: "Còn có thể bới lông tìm vết tức là không có việc gì rồi, nghỉ ngơi hai phút, rồi chạy nốt vòng còn lại nhé."

Tần Thư dùng bình khí gõ anh mấy cái, phiền muốn chết.

Xem ra anh không định từ bỏ, cô để bình khí qua một bên, hai tay ôm cổ anh, bắt đầu mở chế độ làm nũng: "Anh quên lúc chúng ta ăn cơm còn tay trong tay, tình cảm khi đó của chúng ta rất tốt mà."

Hàn Phái: "…"

Tần Thư lắc cổ anh: "Em mệt, Hàn Phái, em mệt."

Nói xong đến chính cô cũng nổi cả da gà.

Thật không nghĩ tới một ngày mình sẽ làm ra vẻ thế này.

Hàn Phái lẳng lặng nhìn cô, không lên tiếng.

Trong mắt anh xuất hiện thứ cảm xúc khác thường, Tần Thư nhìn thấy vậy liền rèn sắt khi còn nóng: "Đừng bắt em chạy nữa được không? Hàn Phái, em thật sự rất mệt."

Nói xong, cô nhọ giọng dịu dàng nói, "Từ nhỏ đến lớn em chưa chạy như thế bao giờ, học thể dục lúc nào cũng xin nghỉ, trước kia mặc kệ là ai bắt em chạy, em đều không chạy, Hàn Phái, chỉ có anh, anh bảo em chạy, em liền ngoan ngoãn làm theo."

Sau đó, ghé mặt vào cổ anh, cọ tới cọ lui.

Hàn Phái trước sau không mở miệng, để cô nghỉ ngơi một lát.

Sau một lúc lâu.

"Hàn Phái."

"Ừ?"

Cô hôn cổ anh, giọng nói khàn khàn: "Yêu anh."

Thanh âm dịu dàng khiến Hàn Phái không thở nổi, bị cô chọc ghẹo cả người khô nóng.

Anh cúi xuống nhìn cô: "Lời này có mấy phần thành ý?" Anh biết cô vì muốn trốn chạy bộ mà nghĩ được cái gì thì nói cái đó, chiều gì dùng được thì dùng.

Tần Thư và anh nhìn nhau, đôi mắt sạch sẽ trong suốt: "Tám phần thành ý, hai phần làm nũng."

Cô nói: "Lúc anh xảy ra tai nạn, em có tâm trạng như bây giờ vậy, Phương Mộ Hòa nói tình yêu chỉ xảy ra trong nháy mắt, mà trong nháy mắt ấy có thể vì người đó mà chết, em sợ em chạy nhanh mà xảy ra chuyện, nhưng em vẫn muốn nhìn thấy anh, chính là tâm trạng như vậy đó." (CHẢ HIỀU)

Tần Thư thành thật thừa nhận: "Bây giờ em nói những điều này, chắc chắn anh sẽ nghĩ rằng em đang làm nũng với anh, nhưng đây là những suy nghĩ trong lòng em."

Cô hôn cằm anh: "Xem như vì em vất vả lắm mới nói ra được hai chữ kia, đừng bắt em chạy nữa, được không?"

Hàn Phái bị cô mê hoặc đến múc không thể nhẫn tâm được nữa, anh đứng dậy, ôm cô đứng lên: "Anh cõng em chạy nốt vòng cuối cùng."

Tần Thư: "…"

Hàn Phái cất bình oxy vào trong ba lô, khom lưng, "Lại đây."

Tần Thư không nhúc nhích, "Anh cõng em chạy so với việc em không chạy thì có gì khác nhau?"

Hàn Phái: "Không giống nhau, mặc kệ dùng cách thức gì, ít nhất cũng phải hoàn thành xong nhiệm vụ chạy ba vòng."

Tối nay, anh đã nhìn ra cô chính là kiểu người được đằng chân lân đằng đầu, tối nay chạy hai vòng bỏ một vòng cuối cùng, tối mai cô có thể sẽ chạy một vòng bỏ hai vòng còn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!