Chương 34: (Vô Đề)

Đi giày cao gót không tiện bò qua, Tần Thư trực tiếp đạp rơi giày, bò qua khe hở giữa hai chỗ ngồi.

Hàn Phái bất đắc dĩ nói: "Em hăng hái quá nhỉ?"

Tần Thư: "Vâng." Cô cố ý xuyên tạc ý của từ "hăng hái": "Thắt cà vạt của anh bông nhiên cảm thấy tràn đầy sức lực." Cô cười nói.

Trước đó, hai người đùa giỡn ở thang bộ, anh tháo cả vạt ở cổ tay hai người xuống sau đó liền thắt lên cổ cô.

Khỏi phải nói nó hợp với bộ váy của cô thế nào.

Hàn Phái cởi dây an toàn, duỗi tay đỡ cô, anh vừa thích lại vừa sợ cô gần gũi với mình.

Đốt lửa xong cô lại rút lui, cuối cùng người chịu tội vẫn là anh.

Tần Thư vén tà váy vướng víu sang một bên, ngồi trên đùi anh.

Hàn Phái tắt máy, tiếng động cơ ngừng lại, tắt đèn pha, nháy mắt xung quanh trở nên yên tĩnh.

Trong không gian hẹp của chiếc xe, hơi thở nóng bỏng dây dưa.

Khô nóng động tình, ái muội lan tràn.

Tần Thư vòng tay qua cổ anh, ngẩng đầu, Hàn Phái cúi đầu hôn cô, tay anh ôm chặt eo cô kéo lại gần, hai người dán kín vào nhau không còn kẽ hở.

Nụ hôn sâu đến mức không thở nổi.

Ngay khi không kiếm chế được, Tần Thư rên rỉ ra tiếng, Hàn Phái nghe thấy âm thanh mềm yếu của cô.

Cô đẩy nhẹ vai anh, không biết có phải vì khẩn trương theo bản năng hay không mà cô vẫn chưa sẵn sàng.

Hàn Phái rút tay ra khỏi làn váy, đặt trên hôm cô, bây giờ toàn thân anh máu huyết sôi trào, nếu tiếp tục thân mật nữa thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Anh tựa tràn mình vào trán cô, yên lặng bình tĩnh lại.

Thuận tay hạ cửa kính xe xuống, gió lạnh thổi vào mặt hai người, hơi ấm trong xe cũng từ từ tản đi.

Điện thoại Hàn Phái rung, là Thu Lam gợi tới, vừa lúc có thể dời sự chú ý, Hàn Phái ổn định hơi thở, tiếp điện thoại, "A lô."

Thu Lam không nghe ra phía anh có gì khác thường, hỏi: "Mình không quấy rầy hai người ăn cơm chứ?"

Hàn Phái cúi đầu nhìn người trong lòng, ăn cơm ở đâu, có mà ăn khổ thì có.

Vừa nãy, Tần Thư cũng nhìn thấy thông báo trên điện thoại của anh, cô ngồi thẳng dậy, cọ chóp mũi mình vào cằm anh, lúc thì lại cắn nhẹ vào cổ.

Quá đáng hơn là còn xoa ngực anh hai cái.

Hàn Phái cũng mặc kệ, cứ im lặng nhìn cô làm loạn trong lòng mình.

Lúc sau, anh mới đáp lại Thu Lam: "Chuyện gì?"

Thu Lam: "Mình vừa hẹn một vị cấp cao của công ty bảo vệ môi trường bên kia, thời gian đã định là tối thứ ba tuần sau, cậu muốn đi cùng không?"

Hàn Phái: "Gửi địa điểm và thời gian cụ thể cho thư kí của mình."

Thư Lam: "Được, cậu tiếp tục đi."

Cuộc trò chuyện kết thúc, Tần Thư vẫn chưa thỏa mãn.

Dù cô giày vò anh thế nào đi chăng nữa, Hàn Phái cũng không ngăn cản, tùy ý cô tự vui đùa một mình, yết hầu lăn nhẹ, luồng khí nóng từ bụng nháy mắt làn tràn khắp toàn thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!