Buổi lễ thường niên bắt đầu vào lúc 7 giờ, diễn văn khai mạc do bố của Hàn Phái đọc, Hàn đổng và Hàn Phái giống nhau, không nói nhiều, đọc diễn văn cũng cực kỳ ngắn gọn.
Mỗi năm, Hàn đổng sẽ tự bỏ tiền túi, rút thăm phát bao lì xì.
Mấy năm trước đều là 200 cái bao lì xì, mệnh giá từ một ngàn đến năm ngàn không đồng đều.
Năm nay là 600 bao lì xì, tiền lì xì cũng tăng lên gấp đôi.
Sau khi người chủ trì tuyên bố, hội trường yến hội sôi trào.
Âm thanh ồn ào, đến người chủ trì nói gì cũng không nghe thấy.
Mọi người ở xung quanh nhỏ giọng thảo luận, Hàn Phái trầm tư nhìn bố mình trên sân khấu, một thân tây trang, vẫn là hình tượng vừa uy nghiêm vừa cao lớn trong lòng anh.
Có lẽ vì nguyên nhân tuổi tác, nhìn ông hòa ái hơn so với trước kia, thỉnh thoảng nở nụ cười.
Bỗng nhiên, Tần Thư đụng nhẹ cánh tay vào người anh, anh nghiêng mặt qua hỏi: "Sao thế?"
Tần Thư ghé sát lại gần: "Năm nay tập đoàn Vạn Hòa các anh có chuyện vui gì à?"
Hàn Phái nhất thời không hiểu: "Hả?"
Tần Thư: "Sao bác Hàn lại phát nhiều bao lì xì thế?"
Hàn Phái giải thích: "Không có quan hệ gì đến công ty, có thể là trong lòng đang vui."
Tần Thư vẫn không hiểu, Hàn Phái suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc là nghe được chuyện của anh và em nên ông ấy nhất thời cao hứng thôi."
Bố anh vẫn luôn là một người đàn ông nội liễm ít nói, không giỏi biểu đạt tình cảm, vui buồn không lộ ra mặt.
Lần này có lẽ là vui quá, lại không biết biểu đạt cảm xúc vui sướng ấy thế nào, chỉ có thể dùng cách khiến mọi người cùng vui.
Tần Thư cười: "Bác Hàn sợ anh thành trai ế lớn tuổi không ai muốn đó?"
Hàn Phái: "…" Anh nắm chặt tay cô, không khống chế được hơi mạnh tay, đối mặt với cô nói: "Vậy em có muốn không?"
Tần Thư gật đầu: "Muốn, đúng lúc gần đây em muốn mua một cái máy tính mới để ở nhà dùng, hãng của anh rất tốt."
Hàn Phái bị chọc tức đến bật cười, lại nhéo tay cô, còn mạnh tay hơn vừa nãy.
Xung quanh đều là các nhân vật cấp cao ở Vạn Hòa, cô còn phải chú ý hình tượng, không thể đá không thể trừng mắt, bỗng nhiên nhớ tới một việc: "Em có cần phải chào hỏi bác Hàn một tiếng không?"
Hàn Phái: "Không cần, phát lì xì xong, bố anh sẽ về."
Tần Thư gật đầu, không hiểu sao thở phào nhẹ nhõm, dù cho là người lớn hai nhà tác hợp, nhưng phải gặp mặt vẫn sẽ khẩn trương, trước mắt kéo dài được ngày nào hay ngày đó.
Phát lì xì xong, Hàn đổng lập tức rời đi.
Buổi lễ thường niên của tập đoàn Vạn Hòa không có quá nhiều tiết mục, tiết mục tiếp theo chính là rút thăm trúng thưởng, mọi người đều mong mỏi nhận được phần thưởng, không chú ý lắm đến những tiết mục khác.
Tiết mục thứ nhất kết thúc, vòng rút thăm trúng thưởng thứ nhất bắt đầu.
Đi lên đầu tiên đều là các nhân vật cấp cao, rút được phần thưởng bọn họ đều không giữ lại, mà thuận miệng nói một con số rồi đưa cho nhân viên.
Tần Thư thỉnh thoảng nhìn xung quanh, không nhìn thấy Hàn Phái đâu.
Vừa nãy, lúc mới bắt đầu tiết mục thứ nhất, Hàn Phái đã rời đi, nói là tìm thư ký có chút chuyện.
Cô ăn trái cây một mình, có chút thất thần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!