Chương 32: (Vô Đề)

Sáng sớm ngày thứ bảy, Tần Thư đúng hẹn in một bản PPT đã sửa chữa gửi cho Hạ Cánh Nam, lúc ấy anh ta đang tham gia một cuộc họp qua video, nhỏ giọng nói với cô một câu, "Lát nữa tôi xem".

Cả ngày hôm đó, Hạ Cánh Nam không tìm cô thêm lần nào nữa, chắc là được rồi.

Buổi tối, cô phải đến tham gia buổi lễ thường niên của tập đoàn Vạn Hòa, chưa đến 5 giờ, Tần Thư đã thu thập đồ đạc chuẩn bị về.

Hà Phi cũng đóng máy tính, "Hôm nay cô về sớm thế?" Anh ta hỏi Tần Thư.

Tần Thư cười: "Đi hẹn hò, anh thì sao?"

Hà Phi: "Đi xem phim với bạn gái, đã ba tháng rồi chúng tôi chưa đến rạp chiếu phim."

Cuối tuần anh ta phải bắt đầu hỗ trợ buổi thuyết trình, không có thời gian thế nên chỉ có hôm nay rảnh.

Bạn gái của Hà Phi vừa tan làm, gọi điện thoại cho anh ta, "Em đến đó trước nhé." Anh ta cầm cặp vội vàng rời đi. 

Ngày mai không nhất định phải đến đây, Tần Thư lại đổi nước cho bình hoa, còn cho thêm một chút đường vào.

Tần Thư vào phòng thay quần áo cởi đồng phục, rồi vào phòng vệ sinh soi gương, đến khi vừa lòng mới cầm cặp rời đi, vừa đi tới thang máy vừa  gửi tin nhắn cho Hàn Phái, [Bây giờ, em qua đó đây, đến thẳng văn phòng anh hay đến khách sạn?]

Hàn Phái: [Khách sạn, anh ở đó chờ em.]

Tần Thư: [Vâng, khoảng 20 phút nữa em đến.]

Đi ngang qua văn phòng của Triệu Mạn Địch, thẻ công tác còn treo trên tay nắm cửa, không biết chị ấy quay lại hôm nào, cũng không biết chị đã biết dự án của Phương Mộ Hòa chưa.

Tới cửa thang máy, đang thất thần nghĩ ngợi thì cửa một chiếc thang máy khác chậm rãi mở ra, theo bản năng cô quét mắt nhìn bên kia, người đi ra là Hạ Cánh Nam.

Chắc là vừa đi tiếp khách về.

"Hạ tổng." Cô nhỏ giọng lên tiếng chào hỏi.

Hạ Cánh Nam gật nhẹ đầu, hôm nay cô ăn mặc rất long trọng.

Vừa nãy, anh ta gặp Hà Phi ở bãi đỗ xe.

Đây là đi hẹn hò hả?

Anh ta hỏi cô: "Ăn cơm xong có trở lại tăng ca không?"

"Không quay lại đâu ạ." Thang máy đến, "Hẹn gặp lại, Hạ tổng." Cô vừa định bước vào, Hạ Cánh Nam lại nói: "Kỳ Kỳ, em chờ một chút."

Sống lưng Tần Thư cứng đờ, hai chữ này phát ra từ miệng anh ta, giống như một cái đường hầm thời gian, đưa cô quay trở lại trước đây rất lâu.

Lần đầu tiên anh ta tự nhiên gọi cô là Kỳ Kỳ trên lớp học, dịu dàng gọi cô là Kỳ Kỳ sau giờ học, bất đắc dĩ gọi cô là Kỳ Kỳ khi ở Luân Đôn, sau đó thêm chút trìu mền.

Lại sau đó nữa, anh ta chưa bao giờ gọi cô như vậy nữa.

Tất cả hình ảnh, cô đều nhớ rõ.

Cô không để mình hồi tưởng lại quá khứ nữa, lập tức bứt ra quay lại thực tại.

Xoay người: "Hạ tổng, còn có việc gì không ạ?"

Hạ Cánh Nam: "Ngày mai em không phải qua đây tăng ca nữa, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, bây giờ tôi muốn phiền em vài phút để thảo luận về bản PPT."

Tần Thư: "Được ạ." Cô đi theo sau anh ta, duy trì khoảng cách hai thước.

Hạ Cánh Nam muốn nói chuyện với cô, nghiêng mặt lại không nhìn thấy cô đâu, muốn bảo cô đi nhanh hơn, lời nói đến miệng lại thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!