Chương 31: (Vô Đề)

Thu Lam nhìn tập văn kiện thất thần, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Hàn Phái, khóe miệng anh mang ý cười, một tin nhắn mà xem đến bây giờ vẫn chưa xong.

"Mình muốn tự làm dự án thu mua này."

Cô ta lên tiếng.

Hàn Phái ngước mắt: "Đội của các cậu tự làm hả?"

Thu Lam gật đầu, cười: "Tự làm mới yên tâm, còn tiết kiệm chi phí, mình tính rồi, nếu giao cho ngân hàng đầu tư lớn làm, chi phí sẽ đội lên mấy nghìn vạn."

Cuối cùng có thành hay không còn chưa chắc, nếu không thành công thì coi như mất tiền oan.

Thật ra cô ta muốn tự mình làm dự án đó của công ty AC, nhưng Hàn Phái chướng mặt công ty đầu tư của cô ta, mặc dù ngoài mặt không nói gì. Anh đưa dự án của công ty mà cô ta cũng có cổ phần ở đó giao cho ngân hàng Hải Nạp làm, tất cả không cần nói cũng biết.

Đương nhiên, công ty đầu tư của cô ta so với ngân hàng Hải Nạp dù trên phương diện thực lực hay nhân lực cũng không thể so sánh nổi, nhưng cũng không kém đến vậy.

Ngày trước, cô ta đã từng dẫn dắt cả đội làm một số dự án thu mua một số xí nghiệp tầm trung trong nước, vẫn chưa bao giờ làm qua dự án thu mua một tập đoàn môi trường lớn như thế này.

Nhưng việc gì cũng phải thử một lần.

Hàn Phái suy nghĩ, ngón tay vô thức ấn nút bên sườn điện thoại, màn hình sáng một lúc rồi lại tắt.

Lát sau, anh nhắc nhở: "Đây là một dự án vài tỷ.:

Thu Lam nhìn anh: "Cậu không thể tin mình một lần sao? Đến cả bố mình cũng kéo vào rồi, mình sẽ coi việc này là trò đùa sao? Hơn nữa, quen biết nhiều năm như vậy, cậu đã bao giờ thấy mình coi kinh doanh là trò đùa chưa?"

Cuối cùng, Hàn Phái gật đầu.

Thu Lam thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn cậu."

Dự án này đối với cô ta hay là công ty đầu tư của cô ta đều là một sự thách thức, nếu thành công, thứ cô ta kiếm được không chỉ là tiền mà còn là thanh danh trong ngành.

Trước đó không phải cô ta không do dự, rốt cuộc có nên tự mình làm dự án này hay không, có thể kinh nghiệm tự thân không đủ để ứng đối với những vấn đề khó giải quyết trong quá trình thu mua.

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy không cam lòng.

Tần Thư có thể làm được, thì vì sao cô ta không làm được?

Ngày đó trở về từ bệnh viện, cô ta bỗng cảm thấy không cam lòng, liền tìm người hỏi thăm Tần Thư, hóa ra là con cháu Tần gia, con cháu Tần gia có mười mấy người, Tần Thư là nhỏ nhất, cũng là cô cháu gái duy nhất.

Nghe nói là sinh non, bởi vì lúc đó dùng thuốc không đúng cách dẫn tới việc đôi mắt suýt bị mù.

Khó khăn lắm trong nhà mới có một bé gái, thế nên từ nhỏ Tần Thư đã được ông bà Tần rất nuông chiều. 

Tần Thư trời sinh thông minh, tuy được ông bà nội nuông chiều, nhưng bố mẹ cô lại hạ quyết tâm mài giũa đứa con gái này, dù cô ấy lớn lên trong muôn vàn sủng ái thì trưởng thành cũng không lệch lạc.

Tần Thư còn rất chịu khó, kiên trì làm việc ở ngân hàng đầu tư, điểm này cô ta vô cùng bội phục.

Nếu hai gia đình đã liên hôn, Hàn Phái lại tỏ thái độ như thế, vậy thì cô ta thật sự không có cơ hội nào nữa.

Mặc dù cô ta đã từ bỏ chấp niệm đối với Hàn Phái, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác không cam lòng.

Thua Tần Thư về mặt tình cảm, không thể lại bị Tần Thư áp đảo về nghiệp vụ được.

Điện thoại Thu Lam rung, là thư mời của người chỉ đạo.

Ngày kia là buổi lễ thường niên của tập đoàn Vạn Hòa, mỗi năm ban thư ký hội đồng quản trị sẽ gửi cho cô ta thư mời, mời cô ta biểu diễn một tiếng mục, năm nay cũng vậy, lúc quyết định tiết mục ấy Hàn Phái còn chưa quen biết Tần Thư.

Mấy ngày nay cô ta nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định tiếp tục biểu diễn, nếu cô ta muốn tạm rút lui thì không biết mấy người phụ nữ ở tập đoàn Vạn Hòa sẽ châm chọc sau lưng cô ta thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!