Chờ Hạ Cánh Nam rời đi, Hà Phi nhỏ giọng hỏi Tần Thư: "Cô có chú ý tới ánh mắt vừa nãy của Hạ tổng không?"
Trong lòng anh ta không yên, lại không thể nhớ nổi đã đắc tội với lãnh đạo lúc nào.
Tần Thư hỏi: "Làm sao?"
"Cô có cảm thấy Hạ tổng đối với tôi..." Hà Phi nhất thời không thể tìm được tính từ thích hợp.
Anh ta nhìn Tần Thư: "Cô hiểu điều tôi muốn biểu đạt không?"
Tần Thư gật đầu, trấn an: "Mới sáng sớm, Hạ tổng bận rộn làm việc, tôi đang ăn bữa sáng, anh nhàn nhã tỉa hoa, anh ta nhìn thấy anh mà không nghiêm mặt, chẳng lẽ còn cười hì hì nói, ừ, không tồi không tồi, tỉa đẹp lắm, cực kỳ đẹp hả?"
Hà Phi: "..."
Anh ta bị biểu cảm của Tần Thư chọc cười, nghĩ ngợi một chút cũng cảm thấy đúng, liền vội cất kéo đi: "Cô mau đi qua đó đi, tôi đi đưa hoa cho bạn gái."
Tần Thư cầm chai nước khoáng, tới nhà vệ sinh súc miệng rồi mới đi đến văn phòng Hạ Cánh Nam.
"Không được ăn sáng trong văn phòng, nói bao nhiêu lần rồi?" Anh ta cũng không ngẩng đầu lên mà chỉ nhìn tập tài liệu trong tay.
Tần Thư: "Em biết rồi."
Hạ Cánh Nam ngước mắt nhìn: "Biết rồi thì sao? Tiếp tục ăn hả?"
Tần Thư phản bác: "Không phải ngài nói giờ làm việc không được ăn uống trong văn phòng sao? Bây giờ không phải giờ làm việc."
Hạ Cánh Nam: "..." Nhìn cô vài giây, cuối cùng cũng không nói gì.
"Hạ tổng, ngài tìm tôi có việc gì không?" Lặng im một lúc, Tần Thư mở miệng hỏi.
Hạ Cánh Nam đưa tài liệu cho cô: "Chỗ nào tôi đánh dấu đều phải sửa lại, muộn nhất là sáng thứ bảy phải nộp cho tôi, buổi thuyết trình cuối tuần cần dùng."
Tần Thư nhìn chồng tài liệu dày cộp, là bản PPT phải dùng lúc thuyết trình, cô thức đêm nhiều ngày mới làm xong, đã sửa lại vài lần, thế mà bây giờ vẫn còn phải sửa.
Hôm nay là thứ năm, muộn nhất là sáng thứ bảy phải nộp, chính là sáng sớm ngày kia? Tính thời gian thì có nghĩa là cô không ăn không ngủ cũng chỉ còn bốn năm mươi tiếng đồng hồ nữa?
Đây là tài liệu dự án bảo lãnh trái phiếu của một công ty khác, trong tay cô còn có tài liệu điều tra công ty AC cần phải chỉnh lý.
Cô lặng lẽ quét mắt nhìn Hạ Cánh Nam, trong lòng mắng anh ta vài câu.
Sau này cô cũng có nghĩ qua, nếu lúc đó cô và Hạ Cánh Nam ở bên nhau thì sẽ như thế nào?
Chắc là hai người sẽ cãi nhau ở công ty, về đến nhà thì sức lực cạn kiệt, không còn sức để quan tâm đến đối phương, liên tục trong thời gian dài, cuối cùng tình yêu và nhiệt tình thuở ban đầu bị hiện thực phá nát, sau đó chỉ còn lại khung cảnh hoang tàn.
Hạ Cánh Nam đóng tập tài liệu, nhìn cô: "Hội thảo xúc tiến thương mại lần này sẽ có không ít nhà đầu tư nước ngoài tham gia, nội dung PPT có thể cho thêm phần phiên dịch không?"
Thật ra, sau khi hỏi câu này, anh ta cũng cảm thấy mình lo lắng thừa, trước kia cô đã cùng sếp của bọn họ làm các dự án M&A xuyên biên giới, tất cả các bản PPT thuyết trình đều là cô làm, bao gồm cả việc giải quyết vấn đề nhà đầu tư đến từ các quốc gia khác nhau.
Tiếng anh chuyên ngành không làm khó được cô.
Tần Thư hỏi thêm: "Có phiên dịch cabin không ạ? Nếu không có, có thể để Hà Phi đi làm phiên dịch."
Vừa không tốn tiền mời người, lại có thể tiết kiệm thời gian.
Hơn nữa, trình độ khẩu ngữ của Hà Phi rất tốt, dù sao cũng có bản thảo phiên dịch hiện sẵn, đối với Hà Phi mà nói dễ như trở bàn tay, vừa lúc có thể cho anh ta cơ hội thể hiện.
Nếu Hạ Cánh Nam có ấn tượng tốt với Hà Phi, việc thăng chức về sau mới có cơ hội, chuyện mua nhà cũng ở trong tầm tay.
Hạ Cánh Nam im lặng không lên tiếng nhìn cô, sau một lúc lâu, anh ta nhàn nhạt nói: "Phiên dịch tại hiện trường hả? Yêu cầu rất cao, nếu không tôi sẽ làm phiên dịch cho em nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!