Chương 3: (Vô Đề)

Tần Thư cùng ông nội chơi một buổi sáng ở hiệp hội cờ vua, buổi trưa bọn họ còn tổ chức liên hoan, ông nội Tần sợ Tần Thư ăn cùng bọn họ sẽ thấy nhàm chán, bảo cô về trước.

Lúc gần đi, rất nhiều người bảo cô ở lại ăn cơm.

Đặc biệt nhiệt tình nhất là ông Hàn, đối xử với cô rất tốt. Buổi sáng cô học được rất nhiều điều từ ông ấy, cho dù đó là  nghệ thuật đánh cờ hay một số điều liên quan đến thương trường.

Ông nội Tần uyển chuyển từ chối thay cô, nói cô buổi trưa đã có hẹn với bạn rồi.

Ông nội tiễn cô ra đến sân: "Muốn ăn gì thì về nhà bảo đầu bếp làm, buổi chiều ông sẽ về."

Tần Thư: "Không cần phiền toái như vậy đâu ạ, cháu về chung cư bên kia."

Ông nội Tần hỏi: "Bạn của cháu có biết hôm này cháu về không?" 

Người bạn mà ông nội nói tới là bạn thân của cô Nhan Ngạn. Sau khi tốt nghiệp đại học, ông nội tặng cho cô một căn chung cư, cô không cho thuê, mỗi lần về nước đều ở đó vài ngày, Nhan Ngạn cũng ở cùng cô.

Tần Thư: "Biết ạ, hôm nay cô ấy không ở công ty tăng ca, ở nhà làm cơm chờ cháu đấy ạ."

"Vậy người trẻ tuổi các cháu cùng nhau ăn đi." Một lúc sau, ông nội nhìn cô, thấm thía nói: " Cháu đó nha cũng không còn nhỏ nữa, nên tìm bạn trai đi thôi, nếu không đến lễ Giáng sinh cũng không có ai đi chơi cùng. Cháu xem Bặc Nhất cũng chưa trở về, khẳng định là đi chơi với bạn gái."

Tần Thư: "…"

Ông nội là một người bảo thủ, đối với việc ăn mặc và buổi tối về nhà lúc mấy giờ có yêu cầu rất khắt khe, nhưng có đôi khi lại cực kỳ thông suốt, là một ông lão rất mâu thuẫn.

Trên đường về, đi ngang qua trung tâm CBD, chi nhánh ở Bắc Kinh của ngân hàng đầu tư Hải Nạp ở trong này.

Cô còn đang do dự xem có nên vào báo danh trước hay không, liền nhắn tin hỏi anh họ: [Em đến công ty con thực tập thì tìm ai báo cáo?] 

Anh họ nhanh chóng nhắn lại: [Đến lúc đó sẽ sắp đặt cho em một thầy hướng dẫn, mấy ngày nay bọn họ đều đang bận, em cũng nghỉ ngơi mấy ngày đi, sau lễ Giáng sinh thì đi qua đó báo cáo.] 

Tần Thư: [Được rồi, yêu anh:)]

Anh họ: [ Giấu cái tính xấu công chúa của em đi nhá, đừng có tranh chấp với sếp, phải biểu hiện thái độ yêu mến như em đối với anh, rõ chưa?]

Tần Thư bất mãn: [ Em đâu có kém cỏi như vậy?!]

Anh họ: [Có biết chị dâu em hơn em ở điểm nào không?]

Tần Thư: [ Điểm nào?]

Anh họ: [ Thỉnh thoảng cô ấy còn tự biết mình, đến bây giờ em cũng không biết tự mình hiểu lấy.]

Tần Thư bật cười, xem giờ, anh ở bên đó là nửa đêm rồi, [ Thôi không nói chuyện nữa, anh đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon.]

Trở lại căn hộ, Nhan Ngạn đã làm xong một bàn đồ ăn, đều là những món cô thích.

Tần Thư nhìn bàn đồ ăn phong phú như vậy: " Chỉ có hai chúng ta, cậu làm nhiều đồ ăn như vậy sao ăn hết?"

Nhan Ngạn tháo tạp dề xuống: " Yên tâm, có tớ ở đây, sẽ không lãng phí đâu."

Tần Thư đánh giá cô ấy từ đầu xuống chân, so với mấy tháng trước nhình như lại béo lên một chút: " Không phải cậu ồn ào muốn giảm béo sao?"

Nhan Ngạn mỉm cười: " Bữa tối không ăn, tớ muốn giảm béo, tranh thủ mùa xuân sang năm tìm một người đàn ông đẹp trai để yêu đương."

Tần Thư nửa tin nửa ngờ nhìn cô ấy, "cơm tối không ăn" cũng không biết câu này đã nói mấy năm rồi, chỉ mong lần này là sự thật.

Nhan Ngạn nhìn thấy đôi tất màu đỏ trên chân Tân Thư, " Này, hiếm có nha, cậu còn biết đi tất giữ ấm, nhưng mà cậu có thể đổi một đôi khác màu nhạt hơn không? Không phù hợp với quần áo của cậu tí nào."

Tần Thư nhấc chân nhìn xuống, " Ông nội tớ mang tới sân bay, bắt tớ phải mang." Nói xong liền cởi tất ra, cả người dễ chịu hơn nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!