Việc Hàn Phái bị thương nằm viện chỉ có mấy người biết, mọi người đều giấu người trong nhà họ Hàn, ngay cả Hàn Sầm cũng chưa biết.
Sau khi Thu Lam về nhà cũng không nói nhiều, bởi vì bố mẹ cô ta có quan hệ không tồi với bố mẹ Hàn Phái.
Tình huống của người tài xế bị thương cũng ổn định, đang được người nhà chăm sóc.
Buổi trưa, khi Phương Mộ Hòa gọi điện cho Tần Thư, có hỏi: "Tình hình vẫn tốt chứ?"
Tần Thư biết cái vẫn tốt đó là chỉ Hàn Phái, "Không phải anh có wechat của anh ấy sao? Tự mình đi xem đi, về sau còn phải qua lại nhiều, thêm một người bạn không bằng thêm một kẻ địch hả?"
Phương Mộ Hòa: "Không thân, không cần thiết." Lại nói: "Anh chỉ muốn xác định anh ta có việc gì hay không thôi, nếu có chuyện xảy ra thì chắc chắn em sẽ rất đau khổ." Tâm trạng cô không tốt, hắn cũng sẽ không dễ chịu.
Tần Thư thở dài: "Anh và Hàn Phái không phải là không có gì cạnh tranh với nhau sao?"
Phương Mộ Hòa: "Không ai đoán chắc được chuyện trên thương trường, ai biết ngày mai còn có phải là bằng hữu hay không?" Vốn dĩ hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc làm bạn với Hàn Phái, hơn nữa bạn bè phải dựa vào duyên phận, hắn và Hàn Phái không có cái duyên này.
Thương trường rắc rối phức tạp, ngươi lừa ta gạt, hắn cũng không muốn nói nhiều với Tần Thư, "Anh cũng chẳng có chuyện gì muốn hỏi nữa, em làm gì thì làm đi, cúp máy đây."
Trước khi cúp điện thoại, Tần Thư nói nhỏ: "Mẹ Phương, cảm ơn anh."
Phương Mộ Hòa biết cô muốn cảm ơn cái gì: "Ừ, chung sống tốt với Hàn Phái, cố gắng đừng làm quá, Hàn Phái không giống anh và Bặc Nhất, từ nhỏ đã quen nhường nhịn em, sự nhẫn nại của anh ta cũng có giới hạn, đừng để chưa già đã xài hết sư kiên nhẫn của anh ta nhé."
Tần Thư gật đầu, người chưa bao giờ biết nghe lời người khác cũng nói một câu: "Được, em biết rồi."
Phương Mộ Hòa quá hiểu cô: "Bây giờ thì biết, đoán chừng không đến buổi chiều em sẽ quên hết sạch, không phải lỗ tai biết, phải là trong lòng biết, khắc vào trong đầu ấy!"
Tần Thư: "…"
Bên kia Phương Mộ Hòa đang rất bận, "Cúp máy đây, em đi chiếu cố con rể của anh đi."
Tần Thư: "…" Vừa định nổi bão, bên kia đã ngắt máy.
Buổi sáng, Hàn Phái bị Tần Thư ép buộc kéo đi làm kiểm tra toàn diện, kết quả kiểm tra khá ổn, cả ngày nay anh cũng không có hiện tượng không khỏe nào, nhưng cô vẫn không yên tâm.
"Anh nằm nghỉ thêm một hôm nữa, chắc chắn không sao thì hãy xuất viện." Tần Thư dựa vào đầu giường, hai chân gác trên đầu vai Hàn Phái, thảnh thơi ăn quả vải Hàn Phái lột cho cô.
Hàn Phái lại lột một quả nữa, đưa đến miệng cô, " Không cần, sáng mai anh sẽ đến công ty luôn."
"Vậy buổi tối đừng làm việc nữa, nghỉ ngơi thật tốt nhé, được không?" Tần Thư hạ giọng thương lượng.
Hàn Phái nhìn cô, im lặng một lúc rồi gật đầu.
Tần Thư cao hứng, thu chân lại, "Anh lên giường nằm đi, em đi mua một bộ quần áo để anh thay nhé, anh còn cần gì nữa không, em đi mua luôn."
"Không cần mua đâu, về nhà lấy." Hàn Phái đứng lên cầm chiếc túi thư ký mang đến, lấy ra một tấm thẻ: "Đây là thẻ vào cửa." Lại nói mật mã nhà cho cô.
Tần Thư vỗ vỗ cái thẻ vào lòng bàn tay: "Thế này là anh đem nhà cửa giao cho em hả? Người ta sẽ ngượng lắm đó." Nói xong còn nhướng nhướng mày.
Hàn Phái cười: "Cô nấu cơm cũng có thẻ vào, em đừng nghĩ nhiều."
Tần Thư: "…" Cô híp mắt nhìn anh.
Sau đó, Hàn Phái bị chỉnh đốn một trận.
Tần Thư tới chung cư của Hàn Phái, lấy áo ngủ của anh, còn gấp gọn quần áo mai mặc đi làm bỏ vào trong hành lý, đi ngang qua chiếc đàn piano trong phòng khách, nhìn thấy những bông hoa hồng trên đó.
Cô liền đi đổi nước trong bình hoa, quyển sách vẫn nằm yên trên cây đàn.
Nhìn quyển sách, cô nghĩ ngợi vài giây, tiện tay cầm quyển sách lên mang đến bệnh viện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!