Chương 25: (Vô Đề)

Cúp điện thoại, Hàn Phái nhìn thấy tin nhắn của Tần Thư, liền nhắn lại: [Ừ, anh ở cổng trường chờ em.] Anh không tiếp tục chạy nữa mà đi đến xe ô tô lấy áo gió mặc vào, rồi đi đến cổng trường chờ Tần Thư.

Đợi gần 10 phút, Tần Thư mới đến.

Thứ đầu tiên mà Hàn Phái nhìn thấy chính là chân của cô, hôm nay biết nghe lời rồi, đã đi tất.

"Sao anh đến nhanh thế?" Tần Thư cầm theo túi máy tính đi nhanh tới.

Hàn Phái nhìn cái túi "HP", hai tay anh nâng mặt, ủ ấm hai má cô.

Gò má lạnh lẽo của cô, cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay anh.

Hàn Phái nhìn vào hai mắt Tần Thư, "Anh nhìn thấy hình đại diện Wechat của em rồi." Hình của cô khác cách anh làm nhưng hiệu quả như nhau, tạo thành một cặp hình đại diện.

Tần Thư không thừa nhận ngay mà ra vẻ nghiêm trang nói: "Ừ, bạn em bán máy tính của hãng này, nên em quảng cáo hộ cậu ta, anh biết đấy, bây giờ kinh tế khó khăn mà."

Nói năng như thật.

Hàn Phái cười, cố ý hùa theo cô: "Đưa số điện thoại của bạn em cho anh, để anh bảo bộ phận hành chính đi mua."

Tần Thư: "…"

Thấy cô bị bắt nạt, Hàn Phái cười, anh biết kế tiếp thế nào cô cũng tức giận, liền buông tay từ trên mặt cô xuống, ôm chặt cô vào lòng.

Tần Thư cũng không nổi giận thật, chỉ liếc xéo anh một cái, chờ cô bắt được anh rồi, để xem cô trị anh thế nào.

"Hôm nay đi làm thế nào?" Hàn Phái buông cô ra, nắm tay cô đi vào trường học.

Tần Thư báo cáo ngắn gọn: "Cũng được ạ, lãnh đạo là người em từng quen trước đây, đồ ăn ở nhà ăn rất ngon." Sau đó nói đến công việc, "Dự án em đang làm là của công ty AC."

"Trùng hợp thật." Hàn Phái biết sơ qua quy trình làm việc của công ty các cô, liền nói: "Về sau lúc nào đi thẩm tra có thể đến tìm anh."

"Ngày mai, anh không có ở công ty, phải đi Thiên Tân một chuyến, hai ba ngày sau mới về." Lần này anh đi để thăm mấy đối tác kinh doanh, còn phải tham gia một buổi tiệc rượu cuối năm, thứ bảy mới về.

Đi tới bên sân tập, Hàn Phái cởi áo gió ra, vẫn là bộ dáng ấy, buộc áo gió vào eo Tần Thư, vừa khéo chùm cả chân cô.

Tần Thư nói không cần: "Hôm nay, em đi tất rồi." Sợ anh không nhìn thấy, cô còn cố ý nâng chân lên, "Anh nhìn đi, em có đi tất thật mà." Thật ra cô muốn cho anh biết, cô có đi tất.

Hàn Phái nhìn chằm chằm vào mắt cô vài giây, đưa ra quyết định, gỡ áo gió ra, "Nếu không lạnh, vậy em chạy với anh nhé."

Tần Thư chớp mắt, thật đúng là trộm gà không được còn mất nắm thóc.

Có thể không yêu đương, nhưng không thể không chạy bộ, đúng là đòi mạng mà.

Cô chỉ đầu gối: "Vừa nãy nhấc chân lên bị trẹo rồi, hơi đau."

Hàn Phái nhìn cô một lúc, cuối cùng vứt áo gió lên đầu cô: "Tự mặc."

Cất bước chạy đi.

Tần Thư mặc áo gió vào, ngay lập tức được bao bọc bởi mùi hương trên người anh, tựa như được anh ôm vào trong lòng.

Mặc hai cái áo khoác khiến thân thể ấm hơn, cô chậm rãi từ từ đi xung quanh sân tập.

Tối nay quá lạnh, thời gian cũng đã muộn, trên sân tập chỉ còn hai người bọn họ.

Đợi đến khi Hàn Phái vòng qua khúc quanh chạy đến đằng sau cô, cô liền xoay người đi lùi, anh chạy bao nhiều vòng thì cô nhìn chằm chằm anh bấy nhiêu vòng.

Sáng sớm hôm sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!