"Mới mua máy tính à?" Triệu Mạn Địch nhìn chiếc túi máy tính trong tay Tần Thư, "Không cần tự mua đâu, đến phòng hành chính xin là được."
Tần Thư để túi ở một bên sô pha, vô thức nhìn chằm chằm nhãn hiệu, đáp lại Triệu Mạn Địch: "Bạn em tặng."
Triệu Mạn Địch gật nhẹ đầu, rồi tỏ ý muốn cùng đi lấy đồ ăn.
Tần Thư và Triệu Mạn Địch đi ra khu salad, rau củ quả trước, rõ ràng trước kia hai người không giấu nhau chuyện gì, nhưng bây giờ trừ chuyện công việc, họ không tìm thấy bất kì đề tài gì thích hợp để nói chuyện.
Tần Thư liếc nhìn Triệu Mạn Địch, suy nghĩ vài giây, cũng không vòng vo nữa mà hỏi trực tiếp luôn: "Chị Mạn Địch, chị có bạn trai chưa?"
Nếu cô nhớ không nhầm, năm nay Triệu Mạn Địch đã ba mươi tuổi rồi.
Triệu Mạn Địch cười: "Làm ngành này, sao có thời gian nói chuyện yêu đương cơ chứ."
"Đúng ha, sự kiên nhẫn và thời gian đều cống hết cho các dự án." Tần Thư cười nói, thật ra cô muốn nói rằng tạm thời Phương Mộ Hòa cũng đang độc thân.
Triệu Mạn Địch bình thản gắp thức ăn vào đĩa, không biết tại sao, nói chuyện với Tần Thư, cô sẽ nghĩ đến Phương Mộ Hòa, một người đàn ông đã cách cô rất xa.
Triệu Mạn Địch điều chỉnh nét mặt, chỉ khu đồ uống: "Chị đi lấy đồ uống, em muốn uống gì?"
Tần Thư: "Em uống nước trắng thôi."
Triệu Mạn Địch đi qua đó, Tần Thư thất thần lấy hoa quả cho vào đĩa.
Trên phương diện tình cảm, Phương Mộ Hòa là một gã đàn ông tồi tệ, mấy năm nay, cô chưa bao giờ thấy anh ta nghiêm túc với ai bao giờ, lần nghiêm túc duy nhất chính là thời niên thiếu yêu Triệu Mạn Địch.
Có lẽ tất cả tình yêu đều đã cho Triệu Mạn Địch hết rồi.
Chỉ là về sau không biết tại sao lại chia tay.
Cô đã hỏi qua Phương Mộ Hòa, anh ta nói vì tuổi còn trẻ.
Cô không hiểu điều này có nghĩa là gì.
"Đang nghĩ cái gì vậy?" Bỗng nhiên bên cạnh vang lên tiếng nói lạnh lẽo của Hạ Cánh Nam. Tần Thư hoàn hồn, nghiêng mặt nhìn anh ta: "Có chuyện gì ạ?"
Hạ Cánh Nam giương cằm về phía đĩa thức ăn: "Trộn đĩa salad cũng thất thần, nếu là lúc làm việc, không biết em sẽ phạm bao nhiêu sai lầm nữa?"
Tần Thư: "…"
Nhìn đĩa thức ăn trong tay, rõ ràng cô đã lấy nửa đĩa trái cây, lại còn trộn salad với dầu ô liu và dấm, đổ cả một thìa sữa đậu nành vào trong.
Hạ Cánh Nam nhìn chằm chằm cô hai giây, cuối cùng lại chẳng nói gì, xoay người rời đi.
Những lát táo được tưới đẫm giấm, Tần Thư xiên một miếng cho vào miệng, chau mày.
"Dấm táo" nguyên chất.
Tần Thư lấy tiếp một phần đồ ngọt, sau đó đến khu ăn uống tìm Triệu Mạn Địch.
"Buổi tối mà em còn dám ăn đồ ngọt? Không sợ béo hả?" Triệu Mạn Địch cười nói.
"Về nhà em sẽ tập yoga." Tần Thư ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
Trên sân khấu bắt đầu náo nhiệt, rất nhiều người ồn ào muốn Hạ Cánh Nam lên hát, Triệu Mạn Địch quay đầu lại hỏi: "Em không lên hát à?" Cô đã từng nghe Tần Thư hát, tiếng hát rất đặc biệt.
Tần Thư: "Một bài hát phải được hát cho người thích nó nghe." Sau đó tiếp tục ăn giấm táo của cô.
Triệu Mạn Địch im lặng, gật đầu: "Cũng đúng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!