Tần Thư nhanh chóng đăng nhập vào Wechat, tìm số của Hàn Phái, hình đại diện của anh đã đổi thành một cây đàn piano màu đen được phủ đầy hoa hồng, ở chỗ bắt mắt nhất là một quyển sách.
Đàn và sách. (Hán việt: Cầm, Thư) Là hài âm của tên cô.
(Chữ Cầm và Tần đọc giống nhau.)
Còn những bông hoa hồng đỏ là đại biểu cho tình yêu.
Nhấn vào số Wechat của anh, đến ảnh bìa anh cũng thay giống vậy.
Phương Mộ Hòa nhắn tin đến: [Trước đó em không biết gì à?]
Tần Thư: [Vâng, chắc là đổi tối qua.] Sau khi về nhà thì cô đi ngủ luôn, cũng không xem Wechat.
Phương Mộ Hòa: "Con à, nếu về sau con và anh ta thật sự ở bên nhau, ngộ nhỡ ngày nào đó, mẹ cùng anh ta cạnh tranh trong kinh doanh, con phải làm sao mới tốt đây?:)]
Tần Thư: "…"
Đúng là cô chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.
Gỉa sử, có một ngày, Hàn Phái và Phương Mộ Hòa là đối thủ cạnh tranh, cô phải làm thế nào? Cô sẽ làm thế nào? Đây là một vấn đề nan giải.
Phương Mộ Hòa lại nhắn tin đến: [Đừng buôn lo vô cớ nữa, buổi tối anh đón em tan làm, em đã nói muốn mời anh ăn cơm, chưa quên chứ?]
Tần Thư: [Em quên thật rồi, vì chuyện gì nhỉ?]
Phương Mộ Hòa: […Em qua đêm ở quán bar, anh không quấy rầy em và Hàn Phái.]
Tần Thư xoa đầu, gần đây cô rất hay quên, [Nhưng buổi tối em phải tham gia tiệc liên hoan của công ty.] Cô còn đang do dự có nên nói với anh rằng cô và Triệu Mạn Địch đang ở cùng một tổ hay không?
Phương Mộ Hòa: [Vậy đến lúc đó liên lạc sau, nếu kết thúc sớm, anh đưa em đi ăn khuya.]
Các đồng nghiệp khác trong văn phòng lục tục tới, Tần Thư chào hỏi từng người một.
Thời gian mở họp nhanh chóng đến, là hội nghị liên quan đến hạng mục, Hạ Cánh Nam cũng tham gia.
Tần Thư không ngờ là hạng mục của công ty AC, ngày mai, người của tổ dự án phải đến công ty AC thẩm tra, địa điểm văn phòng tại tổng bộ của tập đoàn Vạn Hòa.
Điều này có nghĩa là bắt đầu từ ngày mai cô có thể nhìn thấy Hàn Phái mỗi ngày rồi.
Hội nghị vẫn đang diễn ra, Tần Thư vô thức viết viết vẽ vẽ trên sổ ghi chép.
Đột nhiên trong đầu lóe lên một linh cảm, khóe miệng cô cong cong.
Tiếp theo, Hạ Cánh Nam sắp xếp công việc, Tần Thư dừng suy nghĩ, tập trung tinh thần nghe sắp xếp của anh ta, nghiêm túc ghi chép.
Sau khi tan họp, Tần Thư gửi cho Bặc Nhất một tin nhắn: [Tớ muốn mua máy tính xách tay, bây giờ cậu lập tức đi mua giúp tớ đi, ngay lập tức! Ngay lập tức!]
Rồi lại gửi nhãn hiệu máy tính.
Bặc Nhất vừa mới tỉnh ngủ: [Đại tỷ à, không phải chị có máy tính rồi sao?]
Tần Thư: [Phòng, nhỡ cái kia hỏng thì làm sao? Nhanh lên.]
Bặc Nhất: [Không phải cậu vẫn dùng máy tính Apple sao? Sao lại đổi hãng?]
Tần Thư: [Cậu có biết tại sao cậu không theo đuổi được nữ thần học bá không? Bởi vì phụ nữ ghét nhất loại đàn ông lúc nào cũng hỏi vì sao đó!]
Bặc Nhất: […]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!