Hàn Phái biết nếu tiếp tục hôn thì sẽ không thể dừng lại được, anh dừng lại đúng lúc, cụng trán vào trán cô,"Thay quần áo, đi chạy bộ thôi."
Tần Thư vốn còn muốn cắn môi, trêu chọc lại anh, kết quả anh đã dừng lại trước.
Vẫn nên rụt rè một chút vậy, về sau còn nhiều cơ hội để trêu đùa anh.
Từ từ ổn định lại hơi thở, cô gật đầu, rời khỏi phòng bếp đi thay quần áo.
Hàn Phái ngơ ngẩn vài giây, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm bóng dáng cô, đến tận khi cô cầm quần áo đi lên phòng thay đồ ở trên lầu, anh mới rời mắt tiếp tục rửa bát.
Anh vẫn luôn cho rằng mình vẫn còn có thể kiềm chế được, dù có phụ nữ ngồi trong lòng cũng không loạn, nhưng vừa rồi nếu không phải tay anh còn dính bọt sà phòng, nếu anh ôm lấy cô, có thể hôm nay bọn họ thật sự không cần đi chạy bộ nữa.
Trong phút chốc anh hôn cô, lúc đó anh thật sự rất muốn cô.
Cảm giác muốn chiếm hữu ấy đến từ tận đáy lòng, ngăn không được.
Nửa tiếng sau, hai người mặc xong quần áo, chỉ mang theo điện thoại, xuống lầu.
Ra đến cổng chung cư, Hàn Phái cầm tay Tần Thư, hai người thỉnh thoảng nói chuyện vài câu, tâm trạng Tần Thư khá tốt, trong đầu cô lúc này toàn là anh.
Hàn Phái xoa bóp tay cô: "Chú ý đường đi." Cô cứ đi vòng vòng xung quanh, anh bị cô làm cho choáng váng luôn.
Nhưng Tần Thư nào có chịu nghe lời đương sự, anh nói đông, cô hướng về tây.
Ra khỏi tiểu khu khá xa, Tần Thư mới phát hiện không đúng hướng, con đường này không phải đi đến đại học Z, "Chúng ta không đến sân tập chạy sao?" Cô hỏi Hàn Phái.
Hàn Phái: "Có đi, đổi sang sân tập của một trường cao đẳng."
Tần Thư hơi giật mình, bỗng nhiên hiểu ra, chắc là vì Thu Lam đến sân tập đại học Z chạy bộ, anh liền tránh đi.
Chỉ là một ngày lạnh thế này, lại là Giáng Sinh, chẳng phải đến cả bóng người Thu Lam cũng không nhìn thấy được sao?
Trong chốc lát, cô cảm thấy chua xót cho Thu Lam, vì những người con gái biết rõ không có kết quả nhưng vẫn chấp mê bất hối, cũng vì bản thân mình từng như vậy.
Thu Lam đợi khoảng gần một tiếng rưỡi, tối nay không phải là không có ai hẹn cô ta, mà là cô ta đã từ chối hết rồi.
Ăn cơm với một người đàn ông mình không thích cũng không có ý nghĩa gì cả, cô ta cũng không thích cho người khác hy vọng.
Sau khi tan làm, Thu Lam ăn một bữa đơn giản, không biết làm gì, liền lái xe đến đại học Z.
Đã 9:30, Hàn Phái hẳn phải đến rồi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Cô ta hiểu anh khá rõ, dù bất cứ lúc nào cũng sẽ không vì công việc và phụ nữ, chậm trễ thời gian rèn luyện, với anh mà nói thân thể là tất cả tiền vốn.
Thu Lam dựa vào ghế, nhìn chằm chằm ra ngoài không chớp mắt, sợ bỏ lỡ bóng dáng Hàn Phái. Trên sân tập, bóng người thưa thớt, có người tới, có người đi.
Khi đang thất thần, điện thoại reo.
Là bạn tốt Doãn Nhất Kiều gọi tới, "Đang làm gì đấy?"
Thu Lam cười: "Đợi người trong lòng của tớ." Việc cô ta thích Hàn Phái, chỉ có Doãn Nhất Kiều biết, chuyện bị Hàn Phái từ chối ở quán bar, cô ta cũng không giữ trong lòng mà nói hết với Doãn Nhất Kiều, bởi vì Doãn Nhất Kiều sẽ không chê cười cô ta.
Doãn Nhất Kiều không nhịn được, trêu chọc: "Cậu đã nhìn thủng cửa kính xe chưa?"
Thu Lam: "Qủy tha ma bắt cậu đi!" Cô ta gọi điện thoại cũng không quên nhìn sân tập.
Thanh âm của Doãn Nhất Kiều truyền đến: "Không phải là cậu lại đến sân tập chặn Hàn Phái đấy chứ?"
Thu Lam: "Không thì biết làm thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!