Từ cửa lớn chung cư đến ô tô không xa, Hàn Phái cũng không đi nhanh.
Vài giây sau, "Hàn Phái." Tần Thư gọi anh một tiếng.
"Hả?"
Hàn Phái nghiêng đầu nhìn cô.
Tần Thư chỉ ô tô của mình: "Em đến cốp xe lấy chút đồ." Qùa cô muốn tặng anh vẫn còn ở trong xe.
Hàn Phái cũng không buông tay, cùng cô đi qua.
Mở cốp xe, Tần Thư lấy ra một cái túi đưa cho anh: "Giáng Sinh vui vẻ."
"Cho anh à?" Hàn Phái cầm lấy túi.
Tần Thư gật đầu: "Không biết có hợp không nữa?"
Hàn Phái chỉ cần nhìn logo in trên túi đã biết cô tặng gì, nhưng vẫn mở ra nhìn, một bộ quần áo thể thao, màu sắc mà anh thích, màu đen.
Anh nhẹ nhàng ôm cô một cái: "Cảm ơn, anh rất thích."
Cả người Tần Thư bị anh ôm vào trong lòng, chung quanh đều là mùi hương dễ ngửi trên người anh, tí nữa thì say, giống như uống rượu vậy.
Chỉ là còn chưa đã ghiền, Hàn Phái đã buông cô ra.
Tần Thư lại xách một cái túi khác ra, bên trong chính là quần áo của cô, khóa cốp xe lại.
"Đây là cái gì?" Hàn Phái xách thay cô, lại cầm tay.
Tần Thư: "Một bộ quần áo em thường mặc, còn có giày đế bằng, ăn cơm xong em đi chạy bộ với anh.:
Hàn Phái nhìn cô: "Tối nay không chạy."
Tần Thư tìm lý do: "Em muốn ra ngoài đi dạo, ở trong phòng chán phát hoảng." Cô còn nhớ lời anh nói, mỗi ngày ở ngoài chạy bộ một tiếng đồng hồ, hôm nay chắc chắn anh ở công ty làm việc cả ngày.
Hàn Phái nhìn chằm chằm cô vài giây, buông tay ra, dùng sức xoa tóc cô, thanh âm khàn khàn nói: "Cảm ơn."
Tới chung cư Hàn Phái, Tần Thư mới biết tại sao Hàn Phái muốn đón Giáng Sinh ở nhà, rõ ràng bản thân không biết nấu ăn, lại cứ thích làm khó mình.
Sau khi mở cửa, Hàn Phái không bật đèn.
Trong nhà đèn điện rực rỡ, xa hoa lộng lẫy, có hương hoa, còn có nhạc Giáng Sinh.
Tần Thư ngây người, căn hộ kiểu thông tầng (căn hộ duplex), trong phòng khách có một cây thông Noel cao phải tới 4 mét, chút nữa thì chạm đến đèn treo, dưới gốc cây thông cũng có một đống đồ lớn.
Bên cây thông Noel có ông già Noel và tuần lộc, có xe ngựa, vài chàng người tuyết, còn có một cái thang gấp.
"Em mở quà đi, có thể tất cả đều là của em đấy." Hàn Phái đóng cửa lại, cũng không bật đèn, trong phòng ấm áp lãng mạn.
Điều con gái không thể chống cự nổi chính là đàn ông mang đến cho mình những điều ngạc nhiên lãng mạn, Tần Thư cũng không ngoại lệ.
Dù người nhà vẫn luôn tặng cô quà Giáng Sinh, ông nội cũng từng chuẩn bị cho cô cây thông cao thế này thậm chí là cao hơn, nhưng sự ngạc nhiên lúc đó không giống sự ngạc nhiên bây giờ.
Đó là sự ngạc nhiên đến từ tình thân, đây là tình yêu lãng mạn.
Hàn Phái giúp cô treo áo khoác: "Anh đi nấu cơm, em mở xong quà thì đi đánh đàn nhé." Dừng lại một lúc lại nói: "Đàn bài tối hôm đó em đàn ấy, piano ở đằng kia."
Tần Thư nhìn theo tầm mắt anh, trên đàn piano màu đen rải đầy hoa hồng, ngay cả xung quanh ghế ngồi cũng rải đầy hoa, ít nhất cũng phải mấy trăm đóa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!