Chương 19: (Vô Đề)

"Thuốc lá đâu có dễ cai như vậy." Tần Thư tiếp lời anh, cô lên giọng nhưng trái lại rất bình tĩnh, trong lòng thật ra đã sớm nổi gợn sóng.

Một người đàn ông nói vì bạn mà cai thuốc, lại còn là anh ấy chủ động đưa ra.

Viên đạn bọc đường như vậy thì ai mà chịu nổi, lại còn vào lúc cô không phòng bị gì. Trúng đạn.

Giọng nói khàn khàn của Hàn Phái trong điện thoại truyền ra, "Không dễ cai, vậy còn phải xem là vì ai mà cai."

Tần Thư nghẹn lời, không biết nói tiếp thế nào mới thích hợp.

Từ buổi chiều đến buổi tối, anh ôm cô, hôn cô, bây giờ lại nói vì cô mà cai thuốc.

Trong điện thoại yên tĩnh phút chốc, Tần Thư có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh.

Hàn Phái phá vỡ trầm mặc, hỏi cô: "Buổi tối vẽ gì?"

Tần Thư: "Gửi lên vòng bạn bè rồi đấy, anh có thể bấm like cho em."

Hàn Phái cười nhẹ: "Được, bây giờ anh làm ngay."

Cuộc điện thoại cứ như vậy mà kết thúc, không khí cũng không tính là quá xấu hổ.

Tần Thư vẽ chính đôi mắt của mình, cô cầm gương vừa soi vừa vẽ cả buổi tối, chỉ có một đôi mắt, không có thứ gì khác.

Cô mở Wechat, bên dưới có rất nhiều bình luận và lượt like.

Bình luận đầu tiên chính là của Bặc Nhất: [Mẹ kiếp! Có người nào tự kỷ như cậu không? Tối rồi còn lấy đôi mắt của mình ra khoe khoang. Biết mắt cậu đẹp rồi!]

Tần Thư: [Cậu nhìn ra được là tớ đang vẽ chính mình hả?]

Bặc Nhất bắt đầu gõ chữ: [Có khi nào cậu vẽ người con gái khác không?]

Câu này còn chưa kịp đăng lên, Tần Thư đã nhắn lại: [Xem ra, khả năng vẽ của tớ không tồi, có thể khắc họa nhân vật sinh động như thật.]

Bặc Nhất: "…"

Phương Mộ Hòa cũng chưa ngủ, bình luận: [Kỳ, trước tiên em xóa bình luận ấy đi đã, Bặc Nhất còn có điều chưa nói xong, đợi cậu ấy nói xong, em hãy suy nghĩ lại có tiệp tục hay không?]

Bặc Nhất: [Mẹ Phương, vẫn là mẹ hiểu con nhất (khóc lớn)]

Tần Thư biết Phương Mộ Hòa và Bặc Nhất muốn hại cô, cô cố tình giả ngu: [Bặc Nhất, tớ biết cậu muốn khen tớ mà, cảm ơn nhé.]

Phương Mộ Hòa: [Kỳ, tới đây, đọc theo anh, "Độ dày da mặt của tôi đã vượt qua cả tường thành, sắp phá kỷ lục thế giới."]

Tần Thư: [Cút đi! Cút đi! Cút đi! Điều quan trọng phải nói ba lần!]

Phương Mộ Hòa: [Đúng là không thể thục nữ chút nào? Dù sao cũng đã bắt đầu yêu đương rồi.]

Tần Thư: [Yêu đương thì làm sao? Em học theo anh đấy!]

Phương Mộ Hòa hù dọa cô: [Nếu Hàn Phái biết em thô lỗ vô lý như vậy, không chừng…sẽ phải suy xét đến việc có tiếp tục yêu đương với em hay không.]

Tần Thư: [Ở trước mặt Hàn Phái em vẫn luôn giữ hình tượng nữ thần nhã nhặn Trước khi gạo nấu thành cơm, em sẽ không cho anh ấy biết em là người vừa ngang ngược vừa vô lý, về sau em muốn hung hăng bắt nạt anh ấy, ha ha ha.]

Phương Mộ Hòa: [Đừng khoe khoang, cẩn thận bị anh ta biết được.]

Tần Thư: [Dù sao anh ấy cũng không nhìn thấy cuộc nói chuyện của chúng ta, anh cũng sẽ không nói với anh ấy.]  Còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc kiêu ngạo.

Cô biết quan hệ giữa Phương Mộ Hòa và Hàn Phái rất bình thường, thậm chí cũng không nói với nhau được mấy câu, hai người đều là người kiêu ngạo, hiển nhiên sẽ không chủ động thêm đối phương vào mục bạn tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!