Chương 17: (Vô Đề)

Tần Thư biết anh định làm gì tiếp theo, cô không từ chối cũng không cự tuyệt, còn tại sao lại không từ chối, rất nhiều năm sau cô mới hiểu.

Trong khi cô đang không tập trung, Hàn Phái đã bế cô lên cao. 

Tần Thư có hơi căng thẳng, ôm cổ anh.

Cả cái văn phòng to như vậy, lại yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng tim đập thình thịch, còn có hơi thở dồn dập, cũng không biết rốt cuộc là của ai.

Tần Thư cảm thấy cánh tay rắn chắc mạnh mẽ của anh, hơi thở mát lạnh trên người anh.

Lần đầu bị người khác phái ôm như vậy, cô có hơi căng thẳng, không tự giác cử động vài cái.

Hàn Phái: "…"

Nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn phải nói ra: "Lúc ở trên người đàn ông, đừng nhúc nhích tới lui, sẽ xảy ra chuyện đấy."

Tần Thư: "…"

Vành tai bất giác ửng hồng.

"Anh muốn lấy sách gì?" Tần Thư chuyển đề tài, bị anh ôm như vậy, cả phòng tràn ngập không khí ái muội.

Chính Hàn Phái cũng quên mất có sách gì trên giá, anh nhìn lướt qua, "Lấy quyển nào em thích xem ấy." Anh ôm cô đi đến trước kệ sách.

Tần Thư làm bộ làm tịch nhìn ngó, cuối cùng cầm một quển sách tiếng anh có quan hệ đến nghiệp vụ thu mua.

Hàn Phái thả cô xuống, lấy lại khuy măng sét trong tay cô. Chiếc khuy bị cô nắm chặt đến nỗi ướt cả rồi.

Hàn Phái vừa cài khuy tay áo vừa liếc nhìn cô: "Đừng cố khiến bản thân quên cái gì cả, cho dù là chuyện gì đi nữa thì đều nên thuận theo tự nhiên, không quên được cũng không cần quên, đợi đến khi em ở tuổi của anh, sẽ biết có một đoạn tình cảm thuần túy là đáng quý đến mức nào."

Anh khẽ nhếch cằm: "Vừa uống cà phê vừa xem sách đi."

Hàn Phái tiếp tục làm việc, giống như chuyện vừa rồi chẳng ảnh hưởng gì đến anh, anh nghiêm túc chăm chú, Tần Thư nhìn chằm chằm khuôn mặt anh một lúc lâu.

Cô không hề nghĩ tới Hàn Phái sẽ dùng cách như thế để khai thông tâm trạng của cô, nhưng đúng là rất có tác dụng, ít nhất thì cô không còn thời gian để nghĩ đến việc khác nữa, hiện tại trong đầu cô đều là hình ảnh Hàn Phái ôm mình một cách thân mật.

Tần Thư làm xong động tác tĩnh tâm trong vài phút mới bắt đầu tiếp tục làm mấy đề toán.

Trong lúc Hàn Phái tham gia một cuộc họp ngắn, quay lại thì Tần Thư đã làm xong hết rồi, đang ngồi xem điện thoại, cô nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu: "Kết thúc rồi ạ?"

"Ừ." Trong tay Hàn Phái cầm theo một túi ni lông, bên trong có nhiều thứ màu sắc rực rỡ.

Hàn Phái hỏi cô: "Bây giờ không có việc gì chứ?"

Tần Thư: "Không có việc gì cả, em đã làm xong hết mấy cái đề này rồi."

Hàn Phái đưa chiếc túi trong tay cho cô: "Nếu không có việc gì, thì ngồi viết thiệp Giáng sinh đi."

"Thiệp Giáng sinh?" Tần Thư nghi hoặc nhìn anh.

Hàn Phái gật đầu, nói với Tần Thư, vừa nãy trong văn phòng thư ký có cô thư ký đang viết cái này, trường mẫu giáo của con gái cô ấy yêu cầu tự làm thiệp chúc mừng thủ công, cô ấy mang theo khá nhiều vật liệu, anh mới mang một ít qua đây.

Điều làm Tần Thư kinh ngạc chính là: "Thư ký của các anh lúc đi làm còn có thời gian làm mấy thứ này nữa à?"

Hàn Phái: "Anh cho phép đấy, chỉ cần hoàn thành công việc của mình, trước khi tan tầm thì làm gì cũng được."

Tần Thư hỏi: "Làm gì cũng được?"

Hàn Phái: "Trừ nghịch điện thoại,  nói chuyện bát quái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!