Chương 10: (Vô Đề)

Ngày hôm sau.

Khi Nhan Ngạn gọi điện thoại tới, Tần Thư còn đang trong giấc mộng, tối qua bị những lời nói của Hàn Phái làm cho đảo lộn hoàn toàn, vất vả lắm đến lúc trời gần sáng mới mơ mơ màng màng ngủ mất.

Kết quả Nhan Ngạn lại gọi điện thoại cho cô.

Cô híp mắt, hỏi Nhan Ngạn có phải đã về Bắc Kinh rồi không.

Nhan Ngạn: "Chưa, vẫn còn ở Thượng Hải." Cô đến Thượng Hải thẩm định một xí nghiệp, có lẽ trước tết sẽ không về được, nhưng mà sáng sớm trong nhóm Wechat công ty nổ tung.

Tần Thư: "Chuyện gì?"

Nhan Ngạn nộ kì bất tranh (*): "Còn không phải là liên quan đến cậu sao?"

(*) Trong câu ,: Ai kì bất hạnh, nộ kì bất tranh – Vì sự bất hạnh của ai đó mà cảm thấy buồn, vì ai đó không chịu đấu tranh mà tức giận.

Tần Thư: "Tớ?"

Nhan Ngạn: "Ờ, Hàn Phái có bạn gái."

Tần Thư phút chốc mở to mắt:: "Ý gì?"

Nhan Ngạn kỹ càng tỉ mỉ nói hết chuyện phát sinh trong nhóm Wechat công ty sáng nay, thật ra nói chính xác thì là chuyện đêm hôm qua, chẳng qua cô ngủ sớm, không nhìn thấy.

Cô có một đồng nghiệp vẫn luôn si mê Hàn Phái, thường đi chạy bộ tình cờ gặp được Hàn Phái, tối qua đồng nghiệp hoa si đó lại đi chạy bộ, kết quả nhìn thấy Hàn Phái đi với một người phụ nữ.

Hàn Phái còn buộc áo khoác của mình vào eo người phụ nữ ấy, động tác thể hiện sự chăm sóc dịu dàng.

Lúc chạy bộ, mỗi lần Hàn Phái chạy qua người phụ nữ đó đều sẽ nói chuyện với cô ấy mấy câu, còn hỏi có lạnh không.

Sau khi trở về, đồng nhiệp đó tim tan vỡ, nói rằng mình thất tình rồi, đến bữa sáng cũng ăn không ngon.

Nhan Ngạn thở dài: "Cậu nói xem…tớ cũng không biết nói với cậu cái gì mới tốt đây, nếu cậu qua bên đó chạy bộ sớm mấy hôm, nói không chừng Hàn Phái đã là của cậu rồi."

Tần Thư: "… Người phụ nữ đó là tớ."

Nhan Ngạn đúng lúc đang ăn sáng, suýt nữa thì bị nghẹn, mắt hạnh trợn tròn: "Cậu nói cái gì?!"

Tần Thư: "Tối qua người cùng Hàn Phái đi tản bộ chính là tớ, anh ấy còn đưa tớ về nhà, đúng rồi, tớ đã đi qua nhà anh ấy, còn cùng ông Hàn chơi cờ một buổi chiều."

Nhan Ngạn: "…"

Kinh hỉ tới qua đột ngột, thế là cơm cũng không ăn, cô rút tờ giấy lau miệng: "Cậu phải kể hết cho tớ nghe đấy, đợi tớ một chút, để tớ đi sạc điện thoại, còn có ba vạch, tớ sợ không đủ."

Tần Thư: "…"

Biết việc tối qua Hàn Phái đưa bạn gái đi chạy bộ còn có Thu Lam, mới sáng sớm ở phòng vệ sinh cô đã nghe được.

Lúc ấy mấy tiểu nha đầu trong công ty đang nói chuyện bát quái, trước giờ cô chưa từng chú ý các cô ấy nói gì, nhưng hôm nay trong cuộc hội thoại có hai chữ Hàn Phái, cô mới để tâm.

Hàn Phái đã tới công ty đầu tư các cô vài lần, những tiểu nha đầu hoa si ấy không biết tình cảm của cô đối với Hàn Phái, một đám si mê không lối thoát.

Từ trước tới giờ cô cũng chưa bao giờ chú ý, soái ca ai mà không thích, cũng chỉ bày ra bộ dạng hoa si thôi.

Nào biết có một cô nương mới tốt nghiệp không lâu, hôm qua đi chạy bộ còn gặp được Hàn Phái.

Nghe cuộc đối thoại của họ, các cô ấy có một nhóm Wechat kín, tất nhiên không có boss trong nhóm.

Thu Lam trở lại văn phòng, đối diện với cái di động thất thần hồi lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!