Chương 4: (Vô Đề)

Nghe đến tên "Bùi Tư Dụ", Hứa Hữu không khỏi liếc nhìn ảnh của Sở Thụy trên màn hình thêm vài lần.

Tóc của Sở Thụy là một màu đỏ rực rỡ, buộc nửa đầu, dung mạo mang theo vẻ yêu mị và diêm dúa, ngay cả trong ảnh thẻ cũng mang nét cười bất cần đời.

Cánh cửa cảm ứng điện tử mở ra, bên trong là một căn hộ dạng duplex với tổng cộng bốn phòng, phòng của cậu nằm ở góc rẽ trên lầu. Hai người đi vào trong, ký túc xá dường như không có ai.

Hứa Hữu ôm hành lý theo sau Lạc Kha lên lầu, nghe cậu ta tiếp tục nói: "Cha của Sở Thụy là nhà cung cấp cơ giáp lớn thứ hai trong khu vực. Đừng nhìn giáo viên hướng dẫn lớp chúng ta bề ngoài chính trực và hòa nhã, thực chất lại dựa vào lý do mua dụng cụ giảng dạy để cấu kết với nhà cậu ta chia chác lợi ích. Vì có quan hệ lợi ích, hầu như mọi lỗi mà Sở Thụy phạm phải ở trường đều được ông ta che giấu."

Lạc Kha dừng lại trước cửa, chỉ vào căn phòng Hứa Hữu sắp ở: "Trước đây ở phòng này là một Omega, nhưng đã bị cậu ta ép đến mức phải thôi học."

Còn lý do tại sao bị đuổi học, Lạc Kha không nói chi tiết, chỉ là nhìn Hứa Hữu với vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Hứa Hữu cảm thấy ánh mắt của cậu ta như muốn nhìn thấu cả tâm can mình, không nhịn được hỏi: "Sao vậy?"

"Sở Thụy thích Omega. Và cậu ta… có chút bệnh hoạn." Lạc Kha còn một câu chưa nói hết, Sở Thụy đặc biệt thích kiểu Omega có tóc đen, vóc dáng mảnh mai và làn da trắng. Mà Hứa Hữu hoàn toàn trúng gu của cậu ta.

Nghe vậy, Hứa Hữu ngẩn ra, còn tưởng mình nghe nhầm. Cậu nhớ rõ nơi này là ký túc xá dành cho Omega mà.

Thấy cậu có vẻ trầm ngâm, Lạc Kha nghĩ cậu đang bận lòng vì chuyện đó, liền nhiệt tình đề nghị: "Cậu có muốn xin đổi phòng không? Chỉ là thủ tục hơi phiền một chút. Cần giáo viên hướng dẫn đưa đơn xin lên trưởng khoa, cuối cùng còn phải được người giám hộ biết và đồng ý."

Nghe đến chuyện phải đưa đơn cho cha, Hứa Hữu không khỏi nhíu mày, nhớ lại vẻ mặt không tin tưởng của Bùi Thiếu Vân lúc tiễn mình đi, trong lòng lại dâng lên cảm giác khó chịu.

Nếu ngay cả chuyện lặt vặt này cũng phải làm phiền đến ông, chắc chắn sẽ khiến Bùi Thiếu Vân càng thất vọng thêm, lại càng so sánh mình với Bùi Tuân. Trong lòng Hứa Hữu luôn có một luồng khí bị đè nén, cậu không muốn tiếp tục bị Bùi Tuân đè đầu cưỡi cổ nữa.

Cùng lắm thì cậu sẽ không tiếp xúc trực tiếp với Sở Thụy là được.

"Không cần đâu, cảm ơn cậu." Hứa Hữu đáp, cũng có phần thay đổi cái nhìn về Lạc Kha, chưa từng gặp ai lại kiên nhẫn và nhiệt tình như vậy.

"Không có gì." Lạc Kha cười, khóe mắt hiện rõ nếp nhăn, kết hợp với mái tóc xoăn ngắn màu nâu trông như một chú chó lông vàng trung thành.

Hứa Hữu nhàn nhạt đáp lại một nụ cười, nhưng trong lòng vẫn còn nghi hoặc, Lạc Kha biết rõ thông tin về Sở Thụy, thậm chí còn biết cả về Bùi Tư Dụ, vậy tại sao lại không biết cậu là ai?

Sau khi dẫn cậu làm quen với môi trường, Lạc Kha rời đi. Tối hôm đó, trước khi đi ngủ vẫn không có ai khác về ký túc.

Nhưng sáng hôm sau, khi xuống lầu Hứa Hữu lại nhìn thấy Sở Thụy. Cậu ta không mặc đồng phục hệ chỉ huy như cậu mà là áo sơ mi cắt may vừa người, cổ đeo vòng kiềm chế dành cho Omega giống như cậu, tay cầm ly cà phê, nhàn nhã nhìn Hứa Hữu bước xuống từ trên lầu.

"Cậu chính là Hứa Hữu à?" Sở Thụy mỉm cười với cậu, đuôi mắt nhướng lên nhẹ nhàng, ánh mắt khiến Hứa Hữu cảm thấy không thoải mái, giống như một con mồi bị rắn độc theo dõi: "Cậu ngoài đời trông còn đẹp hơn trên báo."

Hứa Hữu nghe vậy liền cau mày, nhớ lại lời Lạc Kha đêm qua, lạnh nhạt chào một tiếng: "Chào." rồi bước thẳng qua người cậu ta.

Sở Thụy ngẩn ra một chút, không ngờ cậu lại lạnh nhạt đến vậy, sau đó liền cười khẽ.

Đi được vài bước, Hứa Hữu nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói của Sở Thụy: "Cậu quả nhiên giống như Bùi Tư Dụ nói, tính cách chẳng dễ ưa chút nào."

Hứa Hữu chẳng ngạc nhiên với câu nói ấy, đã biết Sở Thụy và Bùi Tư Dụ thân thiết, tất nhiên đoán được đứa em trai luôn không ưa mình sẽ nói gì sau lưng.

Nhưng Sở Thụy vẫn chưa dừng lại: "Em trai cậu dường như rất ghét cậu. Nó đâu phải kẻ dễ đối phó gì, đang nghĩ cách đuổi cậu đi đấy. Nếu cậu cầu xin tôi, tôi có thể giúp cậu."

Lúc ấy Hứa Hữu còn chưa hiểu ẩn ý trong lời cậu ta, chỉ thấy không chịu nổi cái giọng điệu bề trên đó, đè nén sự chán ghét trong lòng, không đáp lại, đi thẳng ra ngoài.

Vì là học sinh chuyển lớp giữa chừng, Hứa Hữu không theo kịp tiến độ học tập của các bạn cùng khóa, trong khi người ta đã bắt đầu học thực hành, cậu vẫn còn phải bổ túc phần lý thuyết về điều khiển cơ giáp bị bỏ lỡ.

Tình cờ trong tiết học lý thuyết hôm đó lại gặp Lạc Kha, đáng lý cậu ta đã hoàn thành môn này từ trước.

Lạc Kha nói mình từ nhỏ đã mơ làm chiến sĩ cơ giáp, nhưng vì gánh nặng tài chính, việc bảo trì cơ giáp quá tốn kém nên đành chọn học ngành chỉ huy. Hứa Hữu từng chú ý đến tay anh ta, với lớp chai sần và nhiều vết sẹo nhỏ, đích thực là dấu vết của một người có kinh nghiệm sử dụng cơ giáp lâu năm.

Buổi học kéo dài đến chiều, khi Hứa Hữu quay lại ký túc thì nghe thấy có người nói Sở Thụy bị mất đồ, hình như là chiếc đồng hồ cổ giá trị mà cha cậu tặng.

Ban đầu cậu không quan tâm, nhưng khi bước tới cửa phòng mình, cậu phát hiện cửa phòng vốn đã khóa lại bị mở ra. Có rất nhiều người tụ tập ở đó, trong đó có cả Sở Thụy và Bùi Tư Dụ. Sở Thụy cầm chiếc đồng hồ "mất rồi lại tìm được" đứng trước quản lý ký túc nói gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!