Khi Bùi Tuân tỉnh lại thì phát hiện bên cạnh đã không còn bóng dáng của Hứa Hữu, trong lòng anh ôm chiếc áo khoác của Hứa Hữu, vẫn còn phảng phất mùi hương của pheromone. Anh vùi mặt vào đó, hít một hơi thật sâu.
Ký ức trong kỳ dịch cảm ùa về, Hứa Hữu đã khóc cầu xin anh đừng đánh dấu hoàn toàn.
Bùi Tuân đột nhiên thấy thèm thuốc lá, anh châm điếu thuốc có pha chất ức chế, ánh mắt tối tăm khó lường. Dường như việc anh mất kiểm soát đêm qua đã khiến Hứa Hữu sợ hãi.
Chưa hút được mấy hơi, anh đã dập tắt điếu thuốc, khoác áo lên định đi tìm Hứa Hữu.
Nhưng lúc này, cửa phòng mở ra, Bùi Thiếu Vân bước vào. Thấy anh sắp ra ngoài, ông nhíu mày. Giọng điệu không cho phản kháng: "Đã tỉnh táo lại rồi thì theo ta đến nhà Tư lệnh Lý, đích thân xin lỗi."
Bùi Tuân chẳng mấy hứng thú. Từ lâu anh đã không hài lòng với việc Bùi Thiếu Vân tự ý đưa Lý Thư Dịch đến tiệc sinh nhật. Tình trạng kỳ dịch cảm của anh tối qua không ai trong buổi tiệc lại không rõ. Bùi Thiếu Vân hẳn cũng đoán được mối quan hệ giữa anh và Hứa Hữu không còn là bình thường nữa.
Lúc này, thiết bị liên lạc trong túi vang lên, Bùi Tuân nghĩ là Hứa Hữu, liền lấy ra xem thì hóa ra là một tấm ảnh do Sở Thụy gửi tới.
Trong ảnh, Thẩm Từ và Hứa Hữu đứng sát nhau. Ánh mắt Thẩm Từ đầy ẩn ý, tay vòng từ sau lưng Hứa Hữu giữ người trong tư thế như giam cầm nơi góc tường.
Cảnh vật xung quanh anh quá quen thuộc, là căn hộ bên bờ sông mà hai năm trước mẹ anh từng dẫn anh đến. Nơi dành cho tầng lớp thượng lưu chọn lựa bạn đời.
Sắc mặt Bùi Tuân lập tức sa sầm. Anh chắc chắn việc Hứa Hữu có mặt ở nơi đó có liên quan đến Bùi Thiếu Vân.
Anh cố nén giận, nhếch môi đầy lạnh lùng nhìn Bùi Thiếu Vân, ánh mắt không hề có sự tôn kính nên có dành cho trưởng bối, ngược lại đầy sắc bén: "Cha, người tưởng chỉ cần kết thân với Tư lệnh Lý là có thể quay lại Quốc hội sao? Tại sao Chỉ huy trưởng lại đá người ra ngoài, bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa hiểu à?"
Bùi Thiếu Vân bị nói trúng tim đen, sắc mặt lập tức khó coi: "Ý con là gì? Đây là cách con nói chuyện với cha mình sao?"
"Cha, người thật sự già rồi." Bùi Tuân chế giễu, xoay người lấy từ ngăn kéo bàn làm việc ra một tập tài liệu, đưa cho Bùi Thiếu Vân:
"Những năm qua cha đã ngấm ngầm tuyển người để khôi phục Đế quốc, thậm chí còn liên hệ mật thiết với phiến quân. Đáng tiếc là quá bất cẩn, đã bị người ta thu thập bằng chứng và viết thư luận tội gửi đến Chỉ huy trưởng, may mà con kịp thời chặn lại được."
Bùi Thiếu Vân hoảng hốt mở tài liệu ra, những dòng chữ dày đặc khiến ông lạnh toát cả người. Nếu lá thư này đến tay Chỉ huy trưởng thật, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
"Cha từng là nguyên soái khai quốc của Đế quốc, nhưng giờ Đế quốc đã bị lật đổ, Liên minh đã thành lập. Còn đòi Quốc hội khôi phục chế độ cũ? Chỉ huy trưởng không bắt cha nhốt vào ngục là nhân nhượng lắm rồi."
Từng câu nói của Bùi Tuân như từng nhát dao cứa vào thể diện của Bùi Thiếu Vân. Nhìn người con trai trước mặt như một người hoàn toàn xa lạ, ông cảm thấy mình nuôi phải một con sói, không chỉ không thể kiểm soát mà còn bị nó khống chế. Trong tay Bùi Tuân, lá thư luận tội đó hoàn toàn có thể lấy mạng ông.
"Con định dùng lá thư này để uy hiếp ta?" Ông nghiến răng hỏi.
"Con chỉ mong cha đưa ra quyết định sáng suốt, đừng để một phút nông nổi làm sụp đổ cả nhà họ Bùi." Bùi Tuân mỉm cười nhàn nhạt.
"Thằng phản bội! Đừng gọi ta là cha nữa!" Bùi Thiếu Vân giận điên lên nhưng biết bản thân đang bị dồn vào chân tường, không thể làm gì: "Rốt cuộc con muốn gì?"
"Con cũng vì nghĩ cho cha. Nếu muốn giữ danh tiếng và vinh hoa nửa đời còn lại, tốt nhất là nên khôn ngoan một chút." Bùi Tuân lúc này không còn chút ôn nhu ngày thường nào, giọng nói tuy bình thản nhưng lời lẽ khiến Bùi Thiếu Vân lạnh sống lưng: "Con muốn cha chủ động đề xuất từ chức với Chỉ huy trưởng. Đó là cách duy nhất để sống sót. Từ nay về sau, nhà họ Bùi, kể cả con trai ruột của cha, con sẽ lo liệu thay cha."
"Còn nữa," Bùi Tuân đưa thiết bị liên lạc của mình cho Bùi Thiếu Vân, tấm ảnh Hứa Hữu và Thẩm Từ hiện ra rõ mồn một, sắc mặt ông lập tức biến đổi: "Chuyện như thế này, con không muốn thấy thêm lần nào nữa. Nếu cha còn ép buộc Hứa Hữu làm bất cứ điều gì, con không dám chắc sẽ làm gì đâu."
Nói xong anh rời khỏi phòng, để lại Bùi Thiếu Vân một mình trong căn phòng trống vắng tiêu hóa những lời mình vừa rồi. Cả nửa đời nỗ lực phút chốc sụp đổ, ông không ngờ lại thất bại trong tay chính con trai mình. Con sói do chính ông nuôi dưỡng, từng là niềm tự hào lớn nhất.
"Thiếu tướng, ngài định đi đâu vậy?" Quản gia thấy Bùi Tuân mặt lạnh lùng đi ra gara, trong lòng liền cảm thấy bất an. Nghĩ đến lời dặn dò của Hứa Hữu chiều nay, liệu Bùi Tuân đã biết chuyện ở biệt thự rồi sao? Nếu thật vậy, phải nhanh chóng báo cáo cho lão gia…
"Tôi đi đâu còn cần ông cho phép à?" Bùi Tuân liếc nhìn ông ta, mở cửa xe. Thấy quản gia mặt mày căng thẳng, anh bật cười lạnh: "Tôi đến biệt thự bắt người, ông mau đi nói với cha tôi đi, xem ông ấy có dám cản tôi không?"
Quản gia nhất thời không đoán được ý anh, chỉ đành đứng nhìn xe rời khỏi biệt thự. Khi lên lầu báo lại cho Bùi Thiếu Vân, ông ta chỉ thấy người kia thất thần như già đi mười tuổi trong chớp mắt:
"Nó đã mọc cánh rồi, ta còn có thể làm gì nó nữa đây?" Ông cười tự giễu.
Biệt thự bên bờ sông đón một vị khách không mời, còn Hứa Hữu thì đang ở ban công tầng hai, hoàn toàn không hay biết. Cậu nhìn Thẩm Từ trước mặt đã đỏ mặt, mắt lờ đờ, liền rót thêm cho anh ta một ly.
"Sao… cậu không có vấn đề gì vậy?" Thẩm Từ nhìn Hứa Hữu tỉnh táo thì có chút hối hận vì lời đề nghị trước đó. Dạ dày anh ta lúc này cuộn lên từng cơn nhưng không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt một omega, đành vịn lan can gắng gượng. Mắt bắt đầu hoa lên.
Hứa Hữu trước mặt anh ta uống cạn ly rượu mạnh. Cậu vừa từ miệng Thẩm Từ xác nhận được suy đoán của mình, người cứu cậu ba năm trước chính là Bùi Tuân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!