Chương 18: (Vô Đề)

Vừa dứt lời, âm thanh mở khóa cửa vang lên.

Bùi Thiếu Vân bảo quản gia dùng chìa khóa mở cửa nhà vệ sinh bị khóa trái. Lúc này, Bùi Tuân vẫn giữ nguyên tư thế giam giữ Hứa Hữu trong góc, hai người trong tư thế ám muội không hề che giấu.

Hứa Hữu vốn tưởng với hình tượng người con hoàn hảo hiếu thảo như Bùi Tuân, hẳn sẽ lập tức đẩy cậu ra rồi nghiêm túc phủ nhận mối quan hệ giữa hai người trước mặt Bùi Thiếu Vân. Thế nhưng Bùi Tuân lại không làm vậy, thậm chí còn không có ý định thu lại pheromone Alpha vừa bùng phát do cảm xúc dao động.

Bùi Tuân đã biết sự xuất hiện của Bùi Thiếu Vân nhưng vẫn không nhúc nhích, thân hình cao lớn che chắn cho Hứa Hữu. Anh hơi nghiêng đầu nhìn về phía cửa.

Ánh mắt cảnh giác như một con sư tử đực bị xâm phạm lãnh thổ, pheromone trên người càng trở nên mãnh liệt khiến Hứa Hữu bủn rủn chân tay, không hiểu vì sao Bùi Tuân lại đột ngột xúc động như thế.

Bùi Thiếu Vân rõ ràng cảm nhận được mình đang bị thách thức, sắc mặt khó coi.

Bình thường Bùi Tuân luôn là đứa con biết điều trước mặt ông, vậy mà giờ lại vì Hứa Hữu mà phản kháng, như một Alpha mất lý trí, dùng pheromone để khiêu chiến quyền uy của ông.

Ông thấy mặt và cổ Bùi Tuân đỏ bừng, hiện tượng mất cân bằng pheromone Alpha do xúc động. Ông không biết Hứa Hữu vừa làm gì khiến tình trạng pheromone vốn dần ổn định của Bùi Tuân lại trở nên rối loạn.

Bùi Thiếu Vân nhíu mày, cảm thấy tình trạng của Bùi Tuân không ổn, trầm giọng hỏi: "Bùi Tuân? Con về phòng trước đi, kỳ dịch cảm của con đến sớm à?"

Bùi Tuân thở dốc, cánh tay ôm eo Hứa Hữu càng siết chặt, đôi mắt xanh lá nhìn Hứa Hữu như dã thú thèm khát con mồi. Anh vùi mặt vào sau gáy cậu, nơi bị vòng cổ chặn pheromone che đi tuyến thể.

Vết đánh dấu tạm thời đã mờ nhạt.

Chỉ còn sót lại chút hơi pheromone của mình, Bùi Tuân không hài lòng mà cắn nhẹ vành vòng cổ bằng răng nanh khiến Hứa Hữu nổi hết da gà.

Hứa Hữu rất rõ trạng thái này, là kỳ dịch cảm của Bùi Tuân.

Bùi Thiếu Vân bịt mũi, ra lệnh: "Tìm người khống chế nó lại."

Thông thường, Alpha có thể dùng thuốc ức chế để kiểm soát cảm xúc trong kỳ dịch cảm, nhưng Bùi Tuân không chỉ không nhạy với pheromone của Omega khác ngoài Hứa Hữu, mà còn không dùng được thuốc ức chế, thứ đó đối với anh hoàn toàn vô hiệu.

Trước đây Bùi Tuân đều tự khóa mình trong phòng để vượt qua kỳ dịch cảm và đ. ộng d. ục định kỳ. Nhưng lần này khác, anh đã có một omega được đánh dấu tạm thời. Dù về mặt sinh lý hay tinh thần, Hứa Hữu đã trở thành bạn đời duy nhất mà anh thừa nhận.

Kỳ dịch cảm lần này chỉ càng khó chịu hơn trước, vì anh càng khát khao sự xoa dịu từ Hứa Hữu, nhưng Bùi Thiếu Vân sẽ không để anh như ý. Ông ta gọi vài người giúp việc khỏe mạnh, vừa muốn khống chế Bùi Tuân, vừa kéo người đã bị ảnh hưởng pheromone đến mức mềm nhũn chân tay là Hứa Hữu rời đi. Sau đó nhốt Bùi Tuân lại trong nhà vệ sinh.

Bị giật mất Omega mềm mại trong lòng, bản năng Alpha khiến Bùi Tuân phản kháng dữ dội, đập cửa thình thịch, không ngừng gọi tên Hứa Hữu, giọng dồn dập như dã thú nổi điên.

Tình trạng của Hứa Hữu cũng chẳng khá hơn, cậu ngồi sụp xuống đất, toàn thân run rẩy, nước mắt sinh lý lại trào ra, chỉ có thể cắn lưỡi để giữ lại chút lý trí trong cơn hỗn loạn.

Âm thanh từ trên lầu làm kinh động người dưới nhà.

Bùi phu nhân đi lên, phía sau còn có Lý Thư Dịch, cô kéo váy lên bậc thang, nhìn thấy đám đông trước cửa nhà vệ sinh.

"Xảy ra chuyện gì vậy? Tiểu Tuân làm sao thế?"

Bùi Thiếu Vân bước lên che chắn Hứa Hữu, định đưa Bùi phu nhân rời đi để đánh lạc hướng bà: "Không sao, Tiểu Tuân đột nhiên vào kỳ dịch cảm, lát nữa anh sẽ gọi bác sĩ Trương đến xem."

Nghe vậy, Bùi phu nhân nhíu mày, lo lắng nhìn về phía nhà vệ sinh: "Sao lần này nghiêm trọng hơn trước? Thuốc ức chế lại không có tác dụng nữa à?"

Đúng lúc đó, tiếng gương vỡ vang lên từ bên trong. Bùi Tuân đập vỡ gương, tiếng mảnh thủy tinh rơi lả tả vang lên, rồi là tiếng lưỡi dao cắt cửa kính chói tai vô cùng.

"Mở cửa… Mấy người định đưa em ấy đi đâu? Mở cửa!" Giọng Bùi Tuân khàn đặc, bực dọc hơn cả lúc nãy.

Không rõ cạnh kính nào đã cứa vào tay anh, máu tươi nhỏ xuống thành một vệt đỏ len ra khỏi khe cửa. Bùi phu nhân thấy vậy thì hoảng loạn bịt miệng, sợ đến run rẩy. Bà không dám tưởng tượng nếu mất máu quá nhiều sẽ thế nào, vội níu áo Bùi Thiếu Vân: "Con làm sao vậy chứ? Mau nghĩ cách đi!"

Bùi Thiếu Vân chết đứng tại chỗ, không ngờ phản ứng của Bùi Tuân lại mãnh liệt đến vậy.

Lý Thư Dịch dù cũng bị trạng thái hung dữ của Bùi Tuân dọa sợ, nhưng vẻ mặt vẫn đầy lo lắng. Cô bối rối xoắn chặt khăn tay, cuối cùng lấy hết can đảm nói với Bùi Thiếu Vân: "Để cháu vào đi, pheromone Omega có thể xoa dịu Alpha trong kỳ dịch cảm. Cháu có thể băng bó cho Bùi Tuân."

Cô biết đề nghị lúc này là đường đột và không hợp lễ nghĩa, hai má đỏ bừng. Nhưng cô cũng hiểu rõ mục đích nhà họ Bùi mời mình đến tiệc sinh nhật, ngay cả cha cô cũng từng hứa, hôn sự với Bùi Tuân sẽ được ấn định trong thời gian tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!