Bùi Tuân định đi về phía Hứa Hữu thì bị Bùi Thiếu Vân chặn lại.
"Con dẫn Thư Dịch qua ngồi cạnh mẹ con đi, mẹ con vẫn thường nhắc đến nó với ta." Bùi Thiếu Vân đưa tay Thư Dịch khoác vào khuỷu tay Bùi Tuân, hai người đứng sát bên nhau, trông chẳng khác nào một đôi trai tài gái sắc.
Lý Thư Dịch thường ngày đều nhẹ nhàng, đáng yêu, thấy vậy chỉ khẽ mỉm cười ngượng ngùng.
Lông mày Bùi Tuân hơi nhíu lại, nhưng với sự giáo dưỡng tốt, anh không thể tùy tiện gạt tay một cô gái ra. Anh quay đầu nhìn phản ứng của Hứa Hữu, lại thấy Hứa Hữu đã quay mặt đi từ sớm, cậu đang nhấp từng ngụm rượu đỏ, gương mặt quay đi không thể nhìn rõ biểu cảm.
Nếu anh có thể bắt được dù chỉ một tia không vui nào trên gương mặt Hứa Hữu, cũng đủ khiến anh vui mừng tột độ. Nhưng Hứa Hữu chẳng hề có phản ứng gì, vẫn y như thường ngày, lặng lẽ, vô hình, ngồi đó không một chút tồn tại.
Bùi Tuân từng nghĩ mình có thể mở lớp mặt nạ trầm lặng của Hứa Hữu, nhưng giờ đây anh chỉ mới hôn mê mấy ngày, khi tỉnh lại mọi phản kháng chống cự, ghét bỏ hay đỏ mặt xấu hổ mà Hứa Hữu từng thể hiện trước mặt anh, những cảm xúc chỉ dành riêng cho anh đó đều đã tan biến không còn dấu vết.
Cậu lại quay về dáng vẻ xa cách, dửng dưng như người lạ.
Bên tai Bùi Tuân vang lên lời chào hỏi dịu dàng của Thư Dịch, anh chỉ miễn cưỡng giữ vẻ lịch thiệp bên ngoài mỉm cười đáp lại, nhưng trong lòng thì phiền muộn, tay khẽ kéo lỏng cà vạt, ánh mắt không kiềm được lại dừng trên người Hứa Hữu.
Có lẽ vì cảm xúc quá rõ ràng, với bản năng nhạy bén của một Omega, Thư Dịch lập tức bắt được sự dao động trong cảm xúc của Alpha, không khỏi lần theo ánh mắt Bùi Tuân mà nhìn về phía Hứa Hữu.
Chỉ trong chớp mắt, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt Hứa Hữu. Thư Dịch khựng lại một chút, rồi mỉm cười với cậu.
Nhưng Hứa Hữu thì không thể cười nổi.
Việc không để lộ một chút cảm xúc nào tại buổi tiệc hôm nay đã là cực hạn của cậu rồi. Khi tay Thư Dịch đặt lên khuỷu tay Bùi Tuân, các khớp ngón tay cầm ly rượu của cậu cũng trắng bệch.
Cậu thực sự đã nảy sinh lòng chiếm hữu với Bùi Tuân, điều này thật đáng xấu hổ.
Hứa Hữu cũng cảm thấy mơ hồ. Rốt cuộc là do dấu tạm thời hôm ấy khiến pheromone của Alpha tác động đến cậu, hay là cậu thực sự đã bắt đầu có tình cảm đặc biệt với Bùi Tuân?
Cảm xúc rối bời, Hứa Hữu quên cả việc đang tự rót rượu cho mình, rượu đỏ tràn ra ngoài, phải đến khi được người hầu nhắc nhở cậu mới sực tỉnh.
Bùi Tuân lại nhạy bén bắt được sự thất thố này, nhận ra sự khác thường trong cảm xúc của Hứa Hữu, đôi mắt u ám giờ như sóng nước long lanh, liên tục gửi ánh nhìn về phía Hứa Hữu.
Không rõ có phải do Bùi Thiếu Vân đang âm thầm quan sát nhận ra ánh mắt nóng bỏng của Bùi Tuân bắt đầu khó kiểm soát hay không, ông bèn lên tiếng đánh vỡ bầu không khí: "Thư Dịch lâu lắm mới đến một lần, Bùi Tuân, con đừng để con bé cứ nói một mình, bản thân cũng phải chủ động một chút chứ."
Bùi Tuân thu lại ánh mắt nhưng không hề lên tiếng.
Với vẻ ngoài ưu tú và cử chỉ nhã nhặn của một Alpha, Lý Thư Dịch đúng là đã đem lòng mến mộ anh từ lâu. Nhưng Bùi Tuân từ trước đến nay chỉ đối xử với cô bằng phép lịch sự xã giao, thỉnh thoảng trò chuyện đôi ba câu, cô cũng cảm nhận được rõ ràng tâm trí anh không hề để vào cuộc nói chuyện.
Lý Thư Dịch không thể giấu được vẻ thất vọng, trong lòng lại càng tò mò về mối quan hệ giữa Hứa Hữu và Bùi Tuân.
Bùi Thiếu Vân nhìn hai người, hài lòng giãn lông mày vốn đang cau lại, rồi quay sang Hứa Hữu nói: "Bùi Tuân và Thư Dịch ngồi cạnh nhau thật là trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa, đúng không, Hứa Hữu?"
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cậu. Lúc này Hứa Hữu thực sự cảm thấy Bùi Thiếu Vân quá xảo quyệt, ép cậu vào thế tiến thoái lưỡng nan như vậy.
Bùi Tuân nhíu mày, Lý Thư Dịch thì cười ngượng ngùng, Bùi phu nhân cũng đang nhìn cậu.
Cậu không thể phá hỏng bầu không khí của bữa tiệc này. Trừ Bùi Tuân ra, ai cũng đang chờ cậu gật đầu đồng ý.
"…Ừ." Cuối cùng Hứa Hữu phát ra một âm thanh mơ hồ không rõ, cậu không dám nhìn xem giờ phút này nét mặt Bùi Tuân ra sao.
"Hồi nhỏ Thư Dịch còn nói với dì là lớn lên muốn gả cho Tiểu Tuân đấy." Bùi phu nhân cũng cười, thấy hai má trắng hồng của Lý Thư Dịch ửng đỏ, càng khiến người ta yêu mến.
"Mẹ." Bùi Tuân không muốn tiếp tục đề tài này nữa, sắc mặt có phần lạnh lại.
Bùi phu nhân cảm nhận được sự không vui của anh, cũng có chút lúng túng, bèn thôi không nhắc tới nữa. Rất nhanh bà lấy lại vẻ tao nhã, dịu dàng nhắm mắt cầu nguyện trước chiếc bánh sinh nhật thắp đầy nến trong tiếng cười nói rộn ràng.
Khuôn mặt bà dưới ánh nến rạng rỡ như được chiếu sáng, chuỗi ngọc trai trên cổ là quà của Lý Thư Dịch, nụ cười dịu dàng như mật ngọt tan chảy, trông như người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, bên cạnh là người con trai bà tự hào nhất và nàng dâu tương lai xuất thân cao quý.
Nhưng dưới bàn tiệc, bà không hề biết rằng mũi giày da của Bùi Tuân đang nhẹ nhàng chạm vào bắp chân của Hứa Hữu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!