Mất đi vòng cổ ức chế, toàn thân Hứa Hữu tỏa ra mùi hương lạnh lẽo nhưng ngọt ngào, giống như cây kem vừa được lấy ra từ tủ lạnh.
Cuối cùng, cậu vẫn phải khuất phục bản năng, để lộ chiếc cổ yếu ớt của mình trước mặt Bùi Tuân.
Bùi Tuân lập tức bị pheromone của Omega kí. ch thí. ch đến mức tim đập loạn trong lồng ng. ực. Anh li. ếm môi khô nứt, trong tư thế cực kỳ nhẫn nại, kéo Hứa Hữu đang cố chui vào lòng mình ra.
Anh có thể khẳng định chắc chắn rằng, hiện tại ý thức của Hứa Hữu hoàn toàn không tỉnh táo.
Bùi Tuân cảm thấy mình sắp đạt đến giới hạn chịu đựng. Chưa bao giờ anh phải nhẫn nhịn đến mức này. Cắn chặt răng, đè nén khát vọng đang gào thét trong cơ thể, anh cầm lấy vòng cổ ức chế, định đeo lại cho Hứa Hữu.
"Tiểu Hữu, nếu anh thật sự làm chuyện đó, sau khi em tỉnh lại nhất định sẽ hối hận."
Nhưng Hứa Hữu lại hất tay anh ra, thở dốc, đứt quãng nói: "Chỉ cần anh truyền cho tôi một chút pheromone thôi… đánh dấu tạm thời… như vậy sẽ không rơi vào kỳ dịch cảm ba ngày…"
Việc thực hiện đánh dấu tạm thời giống như một thử thách đạo đức đối với Alpha. Trong giây phút pheromone được tiêm vào, lựa chọn giữa bản năng và lý trí chỉ trong gang tấc.
Toàn thân Hứa Hữu như bị đặt trên lò than. Cậu khó khăn cởi bỏ chiếc áo khoác quân phục, hơi thở nặng nề, môi áp sát vào cổ Bùi Tuân nuốt nước bọt, cậu khẽ hé môi, nhẹ nhàng dùng răng cắn lấy làn da mềm mại nơi cổ anh.
Bùi Tuân khẽ rên một tiếng, nhịp tim còn nhanh hơn lúc nãy.
"Tôi sẽ không hối hận đâu… giúp tôi." Hứa Hữu nói xong liền dùng đầu lưỡi chạm nhẹ lên da anh. Cậu biết rõ mình đang dùng thủ đoạn không hề chính đáng, nhưng cảm giác khó chịu trong người khiến cậu không chịu nổi. Bùi Tuân lại như khúc gỗ không hề phản ứng, không có pheromone xoa dịu khiến cậu càng thêm bực bội.
Ngay lúc đó, cậu nghe thấy một tiếng thở dài vang lên từ trên đỉnh đầu. Tiếp đó, một bàn tay to lớn mạnh mẽ nhẹ nhàng xoa lên gáy cậu để trấn an. Bùi Tuân đã thỏa hiệp. Trái tim Hứa Hữu đập mạnh như sấm, nắm chặt lấy áo anh, chờ hành động tiếp theo.
Hơi thở nóng ấm phả lên cổ, đôi môi khô khốc chạm vào vùng da mẫn cảm khiến Hứa Hữu không kìm được mà run lên.
Bùi Tuân lập tức dừng lại.
"Tôi không sao." Hứa Hữu đỏ mặt, vội nói.
"Giữ lấy cái này." Bùi Tuân nhét con dao quân dụng vào tay cậu, khẽ nói: "Nếu em không muốn tiếp tục, hoặc anh mất kiểm soát, hãy dùng nó khiến anh tỉnh táo lại."
Hứa Hữu cúi đầu nhìn con dao trong tay, còn chưa kịp nói gì thì sau gáy đã cảm nhận được cơn đau nhói. Bùi Tuân đang cắn lấy vùng da mềm phía sau gáy cậu, từ từ truyền pheromone vào.
Pheromone của Alpha và Omega hòa quyện với nhau khiến cơ thể Hứa Hữu run rẩy không ngừng. Cậu vô thức c. ắn vào cổ Bùi Tuân, nơi gần mình nhất để lại một dấu răng nhỏ. Dưới sự va chạm giữa đau đớn và khoái cảm, đồng tử cậu giãn ra, thì ra đây là cảm giác bị đánh dấu.
Cậu gần như lập tức ngất đi vì lượng pheromone mạnh mẽ truyền vào. Trong lúc mơ màng, cậu ngửi thấy mùi máu nồng nặc.
Bùi Tuân thở dốc, trực tiếp dùng tay nắm chặt lưỡi dao sắc bén, cố giữ tỉnh táo bằng cơn đau.
Toàn thân Hứa Hữu mềm nhũn, sớm đã không còn sức cầm dao, con dao rơi xuống đất: "Bùi…" cậu há miệng, nhưng không thể nói tròn một câu. Khi được truyền nốt lượng pheromone cuối cùng, cậu hoàn toàn ngất xỉu.
Khi Hứa Hữu tỉnh lại, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy không phải là bóng tối đổ nát, mà là trần nhà trắng của bệnh viện, xung quanh là mùi thuốc sát trùng.
"Giường số 3 tỉnh rồi." Y tá nhấn nút gọi, rồi rút kim truyền dịch trên tay Hứa Hữu.
Cậu nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Bùi Tuân trong phòng bệnh, liền hỏi y tá: "Alpha bị vùi cùng tôi dưới đống đổ nát đâu rồi?"
"Ý cậu là Thiếu tướng Bùi à?" Y tá liếc cậu một cái, ánh mắt có phần mập mờ dừng lại ở sau gáy Hứa Hữu, nơi vừa bị đánh dấu tạm thời giờ đã được đeo lại vòng ức chế: "Ngài ấy ở phòng bên cạnh, nồng độ pheromone Alpha bất thường, phát sốt và hôn mê suốt một ngày."
Bùi Tuân ra nông nỗi này là do mình, Hứa Hữu thấy lo lắng, vội vàng xuống giường, chân tay còn mềm nhũn.
Y tá định cản lại nhưng bị cậu ngăn.
Hứa Hữu dựa vào tường, từ từ thích nghi với việc đi lại. Phòng bên là phòng bệnh đặc biệt SVIP, ngoài cửa có mấy vệ binh canh gác, trong đó có cả Lý Duy.
Lý Duy trông chỉ bị xây xát nhẹ trên mặt, không có gì nghiêm trọng. Thấy Hứa Hữu tới tìm Bùi Tuân, anh do dự một chút rồi vẫn ngăn cản: "Thượng tướng và phu nhân đều đến rồi, đang ở bên trong."
"Anh ấy ổn chứ?" Hứa Hữu hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!