Chương 1: (Vô Đề)

Thủ đô Liên minh, phủ Thượng tướng.

Sắc trời đã tối, tuần trước phu nhân Thượng tướng đã sai người làm vườn trồng đầy hoa hồng Epoque trong sân. Những bông hoa nở rộ như đón chào, rực rỡ đỏ thắm kéo dài đến tận hàng rào bên đường nhựa, bài trí gọn gàng không hề rối mắt.

Không chỉ người nhà họ Bùi, mà ngay cả thân thích các chi cũng đều có mặt, một trận thế lớn chỉ để nghênh đón Bùi Tuân thăng chức Thiếu tướng vì chiến công hiển hách.

Mọi người đều biết rõ, Bùi Tuân vốn không mang họ Bùi. Đại thiếu gia chân chính của nhà họ Bùi tên là Hứa Hữu, mới được đón về nhà trước đó không lâu.

Dù có bê chai thiếu gia thật thiếu gia giả thì Bùi Tuân vẫn là trụ cột của nhà họ Bùi. Với chiến công lẫy lừng, anh từ lâu đã là khách quý của các chính trị gia. Một vài tin đồn nhảm nhí cũng chẳng thể lung lay địa vị của anh. Ai cần nịnh ai, người trong giới danh lợi hiểu rõ hơn ai hết.

Huống hồ, so với Bùi Tuân, Hứa Hữu quả thật chẳng thể lộ diện. Trước ống kính truyền thông, cậu bị ánh đèn flash làm cho sợ hãi, nhắm mắt trốn tránh, đến một câu hoàn chỉnh cũng chẳng nói nổi.

Ngay hôm đó, truyền thông thi nhau đưa tin, mô tả Hứa Hữu như hình ảnh đối lập của Bùi Tuân,  một bình hoa di động ngu ngốc và vô dụng.

Có lẽ vì danh tiếng gia tộc, Hứa Hữu gần như bị "đóng băng" sau sự cố đó, chỉ xuất hiện ở những dịp thật sự quan trọng, hầu như không còn xuất hiện trước công chúng.

Lần này Bùi Tuân trở về, nhà họ Bùi lại hiếm hoi để lộ thông tin: Hứa Hữu cũng sẽ xuất hiện. Truyền thông đã sớm vây kín bên ngoài cửa lớn, máy quay máy ảnh chĩa thẳng vào cổng.

Đây là lần đầu tiên cha mẹ ruột chủ động để Hứa Hữu xuất hiện trước giới truyền thông sau sự cố đó. Họ không thể để hình tượng tiêu cực của cậu lan truyền quá lâu, sẽ tổn hại đến thanh danh của nhà họ Bùi.

Hứa Hữu liếc nhìn tờ báo lá cải. Trong bức ảnh kia, cậu bị ánh đèn flash làm chói mắt phải nghiêng đầu, trong khi Bùi Tuân bên cạnh lại bình thản ung dung.

Ba năm trước, một tai nạn khiến mắt cậu bị tổn thương, dù sau này đã chữa trị cải thiện, nhưng vẫn không thể chịu được ánh sáng mạnh.

Màn hình tắt, Hứa Hữu nhìn thấy gương mặt không chút cảm xúc của mình phản chiếu trên bề mặt đen bóng. Dù gương mặt cậu rất đẹp, nhưng lại u ám lạnh lùng, giống như tính cách chẳng mấy ai yêu thích của cậu.

Trái lại, Bùi Tuân thì giao tiếp khéo léo, luôn nở một nụ cười nhàn nhạt trên khóe môi.

Cậu chỉ mặc một chiếc áo lụa trắng ngà mỏng manh, thân hình gầy gò như cây trúc, mái tóc đen mềm rũ xuống, đuôi tóc lướt qua chiếc cổ trắng muốt đang đeo vòng ức chế pheromone màu đen. Dáng vẻ suy dinh dưỡng của cậu hoàn toàn không hợp với truyền thống quân nhân nhà họ Bùi.

Bùi Tuân thì cao hơn, vóc dáng vạm vỡ, săn chắc. Không giống như cậu, da trắng đến nhợt nhạt, thân hình mảnh khảnh.

So sánh thế nào, Bùi Tuân cũng giống một đại thiếu gia nhà họ Bùi hơn, còn cậu thì giống như một kẻ giả mạo thấp kém.

Hứa Hữu rất ghét bản thân mình cứ vô thức so sánh với Bùi Tuân. Nhưng cái tên "Bùi Tuân" cứ như một con rắn siết chặt lấy cậu, khiến cậu nghẹt thở, luôn sống trong cái bóng của anh.

Quản gia già nhà họ Bùi thấy cậu vẫn ngồi bất động trong thư phòng, liếc đồng hồ rồi nhắc nhở: "Thiếu gia, đến giờ phải ra ngoài rồi."

Hứa Hữu hoàn hồn, đi theo quản gia xuống cầu thang xoắn. Dưới lầu đã tụ tập đông người, được vây quanh nhiều nhất là em trai ruột cùng huyết thống với cậu — Bùi Tư Dụ.

Hứa Hữu biết Bùi Tư Dụ là người đầu tiên trong nhà này không ưa mình.

Cậu ta chưa bao giờ chủ động nhắc đến việc Hứa Hữu là anh ruột, mà chỉ thân thiết với vị thiếu tướng trẻ tài ba Bùi Tuân, từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tình cảm sâu đậm, Hứa Hữu không thể so sánh.

Sự lạnh nhạt đã là điều bình thường với cậu. Hứa Hữu cũng không phải người biết lấy lòng. Từ khi vào nhà họ Bùi đến nay, số lần nói chuyện với Bùi Tư Dụ đếm trên đầu ngón tay, quan hệ gần như đóng băng.

Bùi Tư Dụ thấy Hứa Hữu không liếc mắt nhìn mình, cứ thế đi ngang qua, trong lòng khó chịu, mỉa mai: "Lần này đừng để bị đèn flash dọa sợ mà làm nhà họ Bùi mất mặt nữa nhé."

Lời vừa dứt, sảnh lớn lập tức yên lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hứa Hữu, mong đợi cậu xấu hổ, mất mặt, thậm chí lớn tiếng phản bác.

Nhưng Hứa Hữu không làm thế. Cậu chỉ hơi dừng bước, thản nhiên nhìn Bùi Tư Dụ một cái rồi lặng lẽ đi tiếp.

Cậu biết, hầu hết người trong nhà này đều muốn thấy cậu mất mặt, lấy đó làm chuyện cười bàn tán sau bữa ăn. Vậy thì cậu tuyệt đối không để họ toại nguyện.

Cậu im lặng đi theo quản gia qua khu vườn lớn đến cổng chính. Cha mẹ đã đợi sẵn, xung quanh là một đám đông chen chúc.

Vừa thấy cậu, ánh đèn flash lại lóe lên chói mắt. Cậu cúi đầu, được dẫn đến đứng cạnh cha mẹ. Một bàn tay mềm mại khoác vai cậu, giọng nữ dịu dàng vang lên: "Hữu Hữu, ngẩng đầu cười một cái nào."

Thượng tướng Bùi Thiếu Vân là người nghiêm nghị, tóc mai đã bạc nhưng vẫn toát ra khí chất mạnh mẽ. Còn phu nhân Trương Phi là tiểu thư quý tộc dịu dàng, quý phái, dung mạo tinh tế. Hứa Hữu có đến bảy tám phần giống bà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!