Năm nay sinh nhật Lương Tranh rơi đúng vào thứ 6.
Buổi sáng, văn phòng Luật họp một mạch đến tận 10h hơn.
Từ phòng họp đi ra, thì nhận được điện thoại của bên phòng lễ tân gọi đến: "Lương luật sư, có người tìm cô."
Lương Tranh không đoán được là ai, nhưng vừa xuống dưới lầu, đã nhìn thấy một người ôm một bó hoa hồng lớn, che hết nửa mặt, nhưng cô vẫn nhận ra là Vương trợ lý.
Cô nhoẻn miệng cười hiền hòa nói: "Vương trợ lý, giờ cậu còn kiêm luôn cả việc ship hoa à?"
Vương trợ lý cười tươi rói, hớn hở nói: "Chu tổng nhiều việc, em giúp anh ấy mấy việc chân tay này là chuyện nên làm mà."
Lương Tranh nhận hoa, cười rộ lên: "Vậy cậu phải tìm sếp cậu đòi thanh toán phí ship nhé, không thể giúp anh ấy không công được.
Yên tâm Chu Tổng nhà cậu cái gì cũng có, có nhiều nhất là điều kiện.
Đừng ngại."
Tiểu Vương cười ha ha, đem bó hoa khổng lồ trao tận tay Lương Tranh, lễ phép chào hỏi sau đó mới trở về công ty.
Lương Tranh vui vẻ ôm hoa lên lầu, thuận tiện gọi điện cho Chu Húc.
Điện thoại vừa reo lập tức có người bắt máy, tâm tình Lương Tranh rất tốt, giọng nói cũng mang theo ý cười tươi tắn: "Chu thiếu gia, đã nhận được quà của anh."
Chu Húc mỉm cười, dịu dàng nói: "Thích không?"
Lương Tranh cười cười: "Em thích lắm.
Nhưng mà anh đột nhiên lãng mạn như thế, em có chút không quen."
Chu Húc thấp giọng: "Ý gì đây? Chẳng lẽ trước kia anh không lãng mạn."
Lương Tranh bĩu môi: "Anh tự cảm nhận đi.
Hừm muốn nghe anh nói một câu ngọt ngào còn khó khăn nữa là."
Chu Húc bật cười: "Làm gì có chuyện ấy, oan uổng quá."
Lương Tranh bị anh chọc cười, cuối cùng không đùa nữa, nghiêm túc hỏi: "Tối nay anh có về không?"
Chu Húc nói: "Chắc là không?"
Mấy hôm nay công việc của Chu Húc khá bận rộn, thường đi sớm về muộn, có khi phải đi công tác liền mấy ngày.
Lương Tranh cũng đoán hôm nay anh đại khái không về, vì vậy cười nói: "Vậy anh làm việc đi, đừng quá sức.
Chú ý nghỉ ngơi."
Chu Húc "ừ" một tiếng, hỏi cô: "Tối nay em định làm gì?"
Thang máy đã lên đến tầng làm việc của cô, Lương Tranh ôm bó hồng đi ra, vui vẻ nói: "Chu Nha nói tối nay muốn tổ chức tiệc BBQ ngoài trời, xong việc, em qua tham gia cùng mấy nhóc đó."
Vừa nghĩ đến bữa tiệc nho nhỏ tối nay, cô liền cao hứng, Chu Húc ở đầu dây bên kia như cảm nhận được, ghen tuông nói: "Không được phép vui vẻ như thế!"
Lương Tranh suýt nữa cười sắc: "Vì sao chứ? Chu Húc, từ bao giờ anh thành người không biết nói đạo lý thế này?"
Chu Húc mặc kệ, ngang ngạnh tuyên bố: "Anh không cho em đi, không được vui vẻ với người khác như thế."
Lương Tranh bật cười: "Chu Húc anh đúng là đáng yêu chết mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!