Năm mới đến, hôm đó Lương Tranh và nhóm Thiến Thiến hẹn nhau buổi trưa đi uống trà.
Lúc cô đến chỗ hẹn, đã thấy Thiến Thiến và Chung Chung đang đợi mình, Tiểu Vũ đến muộn nhất.
Đã là đầu xuân, các cô gái không cần mặc đống áo khoác dày, cồng kềnh nữa, mà có thể diện những bộ cánh mỏng nhẹ, phiêu dật, nhiều màu sắc.
Chính vì điều này mà Lương Tranh tinh tế nhận ra dưới lớp áo mỏng, bụng dưới của Tiểu Vũ hơi nhô lên.
Cô kinh ngạc kéo tay cô bạn ngồi xuống: "Nè Tiểu Vũ thế này là sao? Mấy tháng rồi."
Tiểu Vũ cười vui vẻ nói: "Vừa tròn 3 tháng."
Lương Tranh và Tiểu Vũ một trước, một sau lần lượt kết hôn, đến giờ là tròn 1 năm.
Lương Tranh sờ sờ bụng cô, hào hứng nói: "Nhà hai cậu cũng đánh nhanh thắng nhanh quá rồi."
Phùng Thiến nói: "Nhanh gì mà nhanh, các cậu cũng kết hôn được 1 năm rồi chứ ít gì.
Cậu với Chu thiếu gia nhà cậu cũng phải nhanh lên."
Nhắc đến việc này, Lương Tranh đột nhiên nghĩ đến mấy sự kiện náo nhiệt của tết năm nay, chọc mấy cô bạn cười không ngừng lại được.
Chuyện này Chu Húc cũng nhiều lần trêu cô ngốc nghếch.
Phùng Thiến hỏi cô, dự định khi nào sinh em bé.
Lương Tranh nói: "Còn sớm mà, mình muốn chơi 2 năm nữa mới tính."
Phục vụ đi đến đưa đồ uống, Lương Tranh đổi đồ uống với Tiểu Vũ, cẩn thận căn dặn: "Cậu uống ít cafe thôi, nào uống sữa nóng của mình này."
Uống xong trà chiều, tạm biệt nhau về nhà mới hơn 5h.
Khó được hôm Chu Húc về sớm như thế, anh ngồi ở băng ghế dài trong vườn hoa, lười biếng tắm nắng.
Chu Kỳ cũng ở nhà họ, đang ngồi trên ghế đơn bên cạnh Chu Húc huyên thuyên nói chuyện: "Anh, xe anh bị sao thế kia, đằng sau lõm một vết thật lớn kìa.
Ai lái xe không có mắt vậy?"
Lương Tranh vừa bước xuống xe, đã nghe thấy giọng Chu Kỳ.
Chu Húc lười biếng tựa vào thành ghế, thấy cô bước xuống, lập tức nâng mắt, khóe môi khẽ cong lên: "Kẻ cầm đầu về rồi."
Lương Tranh chạy qua bóp cổ anh, Chu Húc bật cười, nắm lấy tay cô.
Lương Tranh đổi tư thế ôm lấy cổ anh, quay đầu cười với Chu Kỳ: "Cậu vừa mắng ai không có mắt."
Chu Kỳ nào biết đây là kiệt tác của chị dâu mình, vội vàng đổi trắng thay đen: "Chị dâu chắc chị nghe nhầm rồi, em có nói gì đâu."
Lương Tranh bị cái cốt khí này của cậu chọc cười.
Lúc đó cô vừa nhận được bằng lái, cực kỳ vui mừng.
Chu Húc lại đúng lúc mua về một cái xe mới, cô hào hứng muốn thử tay nghề, đi lại xung quanh hoa viên vài vòng, lúc đầu còn rất tốt, nào biết đến khi đỗ xe lại khó đến thế, không cần thẩn va mạnh vào vách tường, làm đuôi xe lõm vào một lỗ lớn.
Lúc ấy Chu Húc đứng cách đó không xa nói chuyện điện thoại, thấy cú va đập mạnh mẽ của vợ mình, lập tức hoảng hốt chạy đến.
Anh cúi đầu, chống tay vào cửa sổ, liên tục đập cửa, lo lắng nói: "Lương Tranh, có sao không?"
Lương Tranh lắc đầu, nhưng không dám động đậy, nhanh chóng tắt xe, quay đầu, mở cửa sổ, nắm lấy tay anh, đáng thương nói: "Hình như đuôi xe đập vào tường rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!