Cái Tết đầu tiên sau khi Chu Húc và Lương Tranh kết hôn.
Hôm đó là cuối tuần, buổi sáng Lương Tranh bị Chu Húc đánh thức dậy ăn sáng, ăn xong lại lười biếng trở lại giường ngủ một giấc đến hơn 10 giờ trưa mới chịu dậy.
Cô vặn vặn eo, vươn người một cái mới thong thả bước xuống giường.
Trong phòng hơi tối, rèm cửa khép chặt.
Lương Tranh đi chân trần trên nền nhà trải thảm lông dày, chậm rãi đi đến bên cửa sổ kéo rèm ra.
Thời điểm chiếc rèm dày cộp kéo mở, một khung cảnh tinh khôi, rực rỡ đập vào mắt Lương Tranh.
Bốn bề đều được bao phủ một lớp tuyết dày trắng phau, lung linh óng ánh.
Lương Tranh nhìn qua khung cửa sổ, kinh diễm ồ lên một tiếng, sau đó quay đầu chạy một mạch ra khỏi phòng ngủ.
Cô trực tiếp bước vào thư phòng của Chu Húc.
Anh đang làm việc, nghe thấy tiếng bước chân "đông, đông" chạy đến, khóe miệng lập tức cong lên.
Lương Tranh chạy vào, đôi mắt sáng rực, lấp lánh, nói: "Chu Húc, tuyết rơi rồi."
Chu Húc thản nhiên tựa đầu vào thành ghế, chăm chú nhìn vào tập văn kiện, nghe thấy cô nói cũng chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ là nụ cười trên môi càng tăng thêm vài phần ấm áp, cưng chiều.
Lương Tranh bước đến chiếc cửa sổ lớn, sát mặt sàn, say mê ngắm nhìn khung cảnh đẹp như cổ tích bên ngoài, trách yêu: "Tuyết rơi mà anh không gọi em."
Trong khu vườn nhỏ của họ, tất thảy đều được bao phủ trong tuyết trắng.
Lương Tranh nhìn một lát, đột nhiên nhớ đến điều gì đó, đôi mắt cong lên, chạy đến trước bàn Chu Húc, ghé vào lưng anh, ôm cổ anh từ phía sau, thủ thỉ: "Chu Húc…"
Giọng nói của cô nhỏ nhẹ, còn mang theo sự nũng nịu.
Chu Húc nhịn không được bật cười, ném đống văn kiện cứng ngắc xuống bàn, không thèm giả vờ nữa, kéo tay cô bế Lương Tranh ngồi lên đùi mình.
Anh một tay ôm eo cô, một tay cầm cổ tay Lương Tranh, cười nhìn cô: "Tỉnh ngủ chưa?"
Lương Tranh gật gật đầu, cười đáp: "Đương nhiên là tỉnh rồi."
Cô vui vẻ ôm cổ anh, hào hứng nói: "Tuyết rơi rồi, khi nào hai đứa mình đi trượt tuyết?"
Chu Húc đã đồng ý với cô, hàng năm đều sẽ đưa cô đi lên núi trượt tuyết.
Chu Húc biết, cười cười, nắm cái cằm nhỏ nhắn của cô, cúi đầu dịu dàng hôn xuống, nói: "Chờ mấy ngày nữa xong việc anh sẽ đưa em đi."
Lương Tranh vui vẻ cười một tiếng, chủ động hôn lên môi anh, ngọt ngào nói: "Yêu anh chết được."
....
Cuối năm, công ty Chu Húc công việc bề bộn, mà sở vụ của Lương Tranh cũng bận bịu không ít.
Tết năm nay, mẹ Chu gọi điện thoại đến, nhắn Lương Tranh tan tầm về thẳng nhà ông nội Chu Húc.
Buổi chiều Lương Tranh phải ra ngoài hoàn thành một số việc liên quan đến bản án, vì thế xin cấp trên xong việc về thẳng nhà, không trở lại văn phòng nữa.
Trong nhà cho lái xe riêng đến đón cô, trên đường đến dinh thự Chu gia, Lương Tranh gọi điện thoại cho Chu Húc, hỏi xem anh đã xong công việc chưa?
Chu Húc nói: "Anh còn mấy công văn phải giải quyết, có lẽ sẽ về hơi muộn.
Em thì sao? Tan làm chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!