Chương 50: (Vô Đề)

Gần đây Lương Tranh chuyển đến chỗ của Chu Húc.

Buổi sáng cô lên lớp nghe giảng, Chu Húc cũng bận rộn sự vụ của công ty cho nên hai người chỉ có thời gian buổi tối để hẹn hò nhau.

Thỉnh thoảng nếu không bận, Chu Húc sẽ đến sớm đón cô, hai người cùng ra ngoài ăn cơm, hoặc nếu có thời gian anh và cô sẽ cùng đi siêu thị mua đồ về nhà tự nấu ăn.

Đêm hôm đó, cơm nước xong xuôi, Chu Húc đi rửa bát, Lương Tranh ngồi trên thảm tại phòng khách, dựa vào bàn trà đọc sách. Cô vừa đọc vừa ghi chép lại các ý quan trọng, trên màn hình laptop của cô chi chít các mẩu ghi chú.

Chu Húc dọn dẹp xong đi ra, thấy ai đó đang nằm sấp trên thảm làm nũng nói: "Chu Húc, em muốn ăn sữa chua."

"Đợi chút." Chu Húc đi vứt rác xong xuôi mới quay lại bếp lấy sữa chua cho cô, không quên dặn dò: "Hơi lạnh, để lát nữa hãy ăn."

"Vậy em uống một chút thôi." Cô nhận lấy, vặn nắp, uống một ngụm.

Chu Húc ngồi trên sofa nhìn xuống màn hình laptop của cô: "Đây là cái gì?"

Lương Tranh mỉm cười: "Một số tài liệu ấy mà, nghỉ hè em muốn đi thực tập nên chuẩn bị trước."

Chu Húc đóng laptop lại, đặt lên bàn trà cho cô, lại cầm lấy lọ sữa chua uống, vặn nắp lại: "Chờ đỡ lạnh rồi uống."

Lương Tranh cười một tiếng, cầm tay anh cong môi nói: "Không lạnh mà."

Chu Húc nhìn cô, Lương Tranh nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"

Chu Húc im lặng một lúc, mới nói: "Ngày mai anh quay lại Anh."

Lương Tranh sững sờ: "Ngày mai? Bao giờ?"

Cô biết tháng tư anh sẽ về lại Anh một chuyến, chỉ là không ngờ lại đột ngột như thế.

Chu Húc: "Sáng mai."

Lương Tranh thất thần, hốc mắt hơi ươn ướt: "Sao lại bất ngờ như thế, anh cũng chẳng báo trước với em một câu."

Chu Húc nhìn cô, cuống họng có chút đắng chát. Nếu như có thể, anh thật lòng không muốn xa cô dù chỉ một phút.

"Sợ em không vui nên không nói."

"Nhưng hiện tại em cũng đâu thể vui vẻ nổi."

Chu Húc nhìn bộ dạng như sắp bật khóc của cô, thoáng đau lòng, anh nhẹ nhàng cúi xuống, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái của Lương Tranh, thấp giọng dỗ dành: "Nhanh lắm. Anh sẽ quay về ngay."

Lương Tranh buồn bã nhìn anh. Chu Húc dịu dàng mỉm cười, hôn lên môi cô.

Lương Tranh biết mình đang cố tình gây sự với anh. Chu Húc vốn phải về lại trường để hoàn thành chương trình học, không thể vì thời gian này ở bên cô thường xuyên hơn mà cô được voi đòi tiên bắt anh ngày ngày đều phải ở bên cạnh mình được.

Cô không phải là cô gái không hiểu chuyện như thế, cũng không dính người đến mức ấy. Chỉ là quá thích anh, thích đến nỗi chẳng đành lòng xa anh dù chỉ một chút. Sau khi bình tĩnh lại, đè nén cảm xúc mất mát, trống rỗng vì sắp chia xa, cô ngẩng đầu nhìn anh, ôn tồn nói: "Mai mấy giờ anh đi?"

"8h sáng."

Lương Tranh: "Vậy để em tiễn anh."

Chu Húc nhìn cô, yết hầu hơi nhấp nhô lên xuống, một lúc sau mới đáp: "Được."

Ngày mai Chu Húc đã trở lại Anh, Lương Tranh chẳng còn tâm tình đọc sách nữa.

Cô gác bút lại, quay đầu nói chuyện cùng anh: "Đêm nay anh phải ngủ sớm đúng không?"

"Không cần, mai lên máy bay ngủ cũng được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!