Lương Tranh giật mình cuộn người lại, hai mắt vẫn chăm chú dõi theo anh.
Chu Húc chờ mãi không nghe thấy cô trả lời, ánh mắt nhìn cô lại càng thêm nghiêm túc, dường như nhất nhất phải đòi được câu trả lời, "Lương Tranh, nhớ lời em vừa nói, không cho phép đổi ý."
Giọng nói ấy, nào có giống như đang hỏi, rõ ràng là kiểu bất chấp đạo lý buộc người ta phải đáp ứng.
Lương Tranh cố kiềm chế để bản thân không bật cười, trêu chọc hỏi lại anh, "Không cho phép đổi ý gì cơ?"
Chu Húc nhìn thẳng vào mắt cô, lặp lại một lần nữa, "Cả đời này ở bên anh, không cho phép em đổi ý."
Lương Tranh nhìn anh, môi khẽ điểm nụ cười, cũng không đùa với anh nói, chân thành đáp lại: "Em muốn cả đời này có anh bên cạnh, không rời không đổi." Rồi lại bồi thêm một câu: "Chỉ cần anh không đổi ý là được."
"Sẽ không đâu." Chu Húc khàn giọng đáp, rồi cúi xuống hôn lên môi cô.
Lương Tranh như bị cuốn vào sự mê người của cảm giác môi lưỡi quấn quýt, bất cứ lời nói nào cũng không còn quan trọng nữa, cô thuận theo những cái cọ sát cháy bỏng của Chu Húc, vụng về đáp lại anh. Lâu như vậy rồi nhưng cô vẫn còn hơi thẹn thùng, ở phương diện này, Chu Húc luôn giành được thế thượng phong.
Trời đã về khuya, căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe được âm thanh ái muội giữa những cánh môi.
Chu Húc có phần mất khống chế, tấm chăn mới đắp lên người Lương Tranh trước đó trượt xuống đất. Lương Tranh có thể cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ nóng bừng trên cơ thể anh, khiến cô cũng khẩn trương theo, nhưng hoàn toàn không có sợ hãi, tuyệt đối không.
Cô thích Chu Húc, thích anh đến mức có thể tin tưởng anh, vượt qua lớp rào cuối cùng này.
Nhưng đến cùng, Chu Húc vẫn không làm gì, anh chỉ im lặng đắp lại chăn cho cô, nói năng có chút khó khăn: "Đi ngủ đi."
Lương Tranh chớp chớp mắt nhìn anh.
Chu Húc giúp cô tắt đèn ở đầu giường, trong chớp mắt, căn phòng lại rơi vào bóng tối lặng lẽ.
Anh đứng dậy đi ra ngoài, ngữ điệu có phần tự khắc chế, "Đi ngủ sớm đi."
Cửa phòng bị đóng lại, trong phòng không le lói chút ánh sáng.
Lương Tranh nằm trên giường, ngẩn người nhìn lên trần nhà.
Thật lâu sau cô mới cuộn người lại, dùng chăn bao kín lấy mình. Trên gối vẫn còn vương mùi hương của Chu Húc, nhẹ nhàng dễ chịu, cô rất thích.
Mà dường như trên người cô cũng như có mùi hương của anh lưu lại.
Đêm nay Lương Tranh ngủ rất ngon, nhưng Chu Húc lại không may mắn được như thế, gần như trằn trọc cả đêm.
Sáng hôm sau khi Lương Tranh tỉnh lại, thầm nghĩ chắc là Chu Húc tới công ty rồi. Cô xỏ dép đi ra khỏi phòng, xem hôm nay Chu Húc mua đồ ăn sáng gì cho mình. Nào ngờ vừa ra khỏi phòng đã thấy Chu Húc đang ở trong thư phòng.
Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, có phần biếng nhác ngả lưng dựa vào ghế, tay cầm một xấp tài liệu, hai hàng mi cụp xuống, có vẻ là đang đọc văn kiện.
Lương Tranh lại gần, tay bám cánh cửa, ngó đầu vào trong, hai mắt lóe sáng nhìn Chu Húc, "Chu Húc, hôm nay anh không phải đi làm à?"
Chu Húc ngước lên nhìn cô, "Ừ" một tiếng, "Chiều mới phải tới."
Lương Tranh đi vào bên trong, vừa đi vừa hỏi: "Thế sao anh dậy sớm vậy? Mới 7h mà."
Ghế của Chu Húc rất rộng, Lương Tranh ngồi chen xuống bên cạnh anh.
Bưng cốc cafe của Chu Húc lên nhấp một ngụm, nhưng ngay lập tức đã lè lưỡi bất mãn, "Đắng quá, anh không cho đường à?"
Chu Húc đáp: "Bình thường anh toàn không cho đường mà. Tưởng anh thích ăn ngọt giống em chắc."
Café đắng đến mức Lương Tranh nhắm tịt cả mắt cả mũi, vội đặt cái ly xuống. Cô nhìn màn hình máy tính, rồi lại quay sang nhìn Chu Húc. Anh vẫn đang đọc tài liệu hết sức chăm chú.
Dưới mắt còn có một tầng quầng thâm nhàn nhạt, dường như tối qua không được ngủ ngon.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!