Thứ hai, Lương Tranh không có tiết vì thế ngủ một giấc đến 9h sáng.
Chăn ấm, nệm êm, Lương Tranh co ro làm tổ trên giường, không thiết làm gì.
Lười biếng hơn nửa ngày, đến tận khi chuông điện thoại vang lên, cuối cùng cô mới chịu ngóc đầu dậy.
Cô sờ sờ điện thoại trên đầu giường, ấn nút nghe, mơ màng "ừ" một tiếng.
Chu Húc nghe thấy giọng cô, liền biết con sâu ngủ nào đó, đang làm tổ trên giường chưa dậy, anh thấp giọng nói: "Vẫn còn ngủ hả?"
Lương Trang mơ mơ màng màng "Vâng" một tiếng.
Chu Húc cười: "Dậy ăn sáng đi rồi ngủ tiếp."
Lương Tranh cuối cùng cũng chịu mở mắt, giọng vẫn còn ngái ngủ hỏi: "Ăn sáng? Ăn gì cơ?"
"Bánh bao chiên(1), há cảo tôm (2), không phải gần đây em thích nhất hai món này hay sao?"
Lương Tranh nghe đến há cảo nhân tôm và bánh bao chiên hai mắt lập tức phát sáng: "Mua ở đâu ạ?"
"Quán em thích ăn." Chu Húc nói: "Anh đặt trong hộp giữ nhiệt, chút em ăn không bị nguội. Nếu nguội rồi thì nhớ hâm lại. Đừng ăn đồ lạnh."
Lương Tranh phấn khích nhảy xuống giường, xỏ dép lê, chạy ra ngoài: "Được được, em lập tức dậy đây."
Qua loa điện thoại Chu Húc cũng có thể cảm thấy Lương Tranh đang vui vẻ cong mắt cười: "Sữa chua để bên ngoài lạnh, em đừng cho vào tủ lạnh nữa."
"Đã rõ thưa thiếu gia."
Chu Húc "Được" một tiếng, nói: "Anh còn có việc, cúp trước đây. Hôm nay chắc bận việc đến khuya, xong việc anh sẽ đến tìm em."
"Dạ. Anh cứ đi làm việc đi, không cần để ý đến em."
Chu Húc: "Mặc kệ em? Xong em lại ra ngoài tung tin đồn là anh có người khác?"
Lương Tranh nhịn không được cười rộ lên, cô lấy một tay vắt khăn mặt, kẹp điện thoại giữa tai và bả vai: "Chu Húc! Anh đúng là đồ thù dai. Không thể bao dung với em một chút được sao? Em còn nhỏ, mà nhỏ thì không thể tránh được lỡ lời."
Chu Húc cười vang: "Không thèm nghe em biện minh nữa. Anh cúp máy đây."
"Ừm. Anh cúp trước đi. Em đang dở tay."
"Ừ."
Lương Tranh ăn xong điểm tâm sáng, không quên rửa sạch hộp giữ nhiệt sau đó mới trở về phòng thay quần áo đi học.
Chỗ này của anh cách trường khá gần, cô đi tàu điện ngầm chỉ mất 20p.
Lúc đến trường mới hơn 10h, cô về kí túc xá. Mấy chị em cùng phòng vẫn đang nằm ườn trên giường.
Cô cười vui vẻ nói: "Mấy chị em, các cậu không ai ra ngoài chơi à?"
"Vừa dậy." Phùng Thiến vừa ăn snack vừa cười gian xảo nhìn cô: "Tối qua cả đêm không về, mau thành thật khai báo đi đâu, làm gì?"
"Làm gì chứ?" Lương Tranh giả bộ ngu ngơ đi về giường mình.
Tiểu Vũ cười trêu: "Tranh Tranh, đừng hòng qua mắt bọn chị."
Lương Tranh quay đầu, nhịn không được cười rộ lên: "Qua mắt gì chứ?"
Tất cả mọi người cùng cười, ánh mắt nhìn thấu hồng trần đổ về phía cô: "Chu thiếu gia nhà cậu khi nào đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!