Lương Tranh nào biết hôm nay Chu Húc đột nhiên trở về, còn bắt gặp cảnh cô đang nói xấu anh nữa chứ.
Nhất thời chột dạ, cô vội ôm lấy cánh tay Chu Húc, cười đến là ngọt ngào, bắt đầu giở trò nũng nịu "Anh về lúc nào thế? Sao không nói với em một tiếng?"
Đứng trước chiêu trò làm nũng của ai kia, Chu Húc xưa nay chỉ có nước nhận thua, nhìn cô một cái rồi trả lời: "Vừa về trưa nay, công ty có chút việc nên bận đến tận giờ này mới xong."
Đây là lần đầu tiên Lương Tranh thấy Chu Húc mặc tây trang, không phải khoa trương, nhưng cô bị vẻ đẹp trai của anh làm cho choáng váng luôn rồi.
Dáng dấp vốn ưa nhìn không nói, vai rộng eo thon, quả thực là lụa đẹp vì người.
Lương Tranh ngẩn ngơ nhìn Chu Húc, nhỏ giọng khen anh, "Chu Húc, hôm nay anh đẹp trai chết đi được."
Chu Húc khẽ lườm cô, "Bớt nói linh tinh." Anh kéo tay cô, "Để xem lát nữa anh tính sổ với em thế nào."
Anh dắt tay cô toan rời đi, nhưng Lương Tranh đột nhiên nhớ ra chuyện gì, "Đợi một chút, em nói với đám Thiên Thiến một câu đã." Cô buông tay anh chạy vào bên trong, "Anh chờ em một lát!"
Lương Tranh rảo bước về phía phòng bao, Phùng Thiến cười với cô, "Sao rồi? Vẫn chưa bị Chu thiếu gia nhà cậu xử tử à?"
Lương Tranh thở dài. Cái chết không xa lắm đâu, người nào đó chỉ chờ cô về cùng là sẽ tính toán đầy đủ ngay.
Cô cúi người cầm cái túi bị mình ném trên ghế sofa, "Thế mình đi trước nhé! Tiểu Vũ, mình về trước đây, sinh nhật vui vẻ nhé!"
Tiểu Vũ cười đáp: "Đi đi, đi đi. Hẹn hò vui vẻ nhá!"
Lương Tranh cũng cười đáp lại, vẫy vẫy tay chào mọi người rồi nhanh chóng rời đi.
Vừa đi ra đã thấy Chu Húc đang ngồi trên ghế sofa trong đại sảnh chờ cô.
Lương Tranh nhìn về phía anh, tất cả mọi người xung quanh như biến thành phông nền mờ nhạt, chỉ còn ánh hào quang chói mắt của Chu Húc, dù thần sắc anh lãnh đạm, nhưng ngồi yên một chỗ cũng dễ dàng trở thành tiêu điểm của đám đông.
Trong sảnh, không biết có bao nhiêu cô gái đang lén nhìn anh, nhưng người nào đó toàn thân tỏa hơi lạnh, vừa nhìn đã biết khó gần nên chẳng ai dám tới bắt chuyện.
Lương Tranh cười tủm tỉm đi về phía anh, "Đi thôi."
Chu Húc ngẩng đầu lên nhìn cô, lúc này mới đứng dậy, nắm lấy tay cô rồi đi về phía thang máy.
Ra khói quán karaoke, Chu Húc dừng xe ở ngay đối diện, anh dắt tay Lương Tranh qua đường, còn Lương Tranh vẫn luôn miệng trêu chọc anh, "Chu Húc, nhiều mỹ nữ nhìn anh thật đấy, đúng là chàng trai gây thương nhớ, em cảm thấy không an toàn chút nào."
Chu Húc chẳng thèm phản ứng với mấy lời khoa trương của cô. Đến nơi, anh mở khóa xe, kéo cửa xe bên tay lái phụ cho Lương Tranh ngồi vào.
Lương Tranh thắt dây an toàn xong lại tiếp tục than thở, "Nhìn mà xem, đàn ông toàn có mới nới cũ, theo đuổi được rồi lại càng không biết trân trọng, Bây giờ còn không chịu nói chuyện với em cơ đấy, vậy mà còn nói thích em, ưm——"
Còn chưa dứt lời, Chu Húc đã lên xe, đóng cửa rồi cúi xuống hôn lên môi cô.
Một tay giữ chặt eo cô, tay kia chế trụ cổ tay cô ra sau đầu, nụ hôn triền miên quấn quýt.
Đến khi Lương Tranh khẽ rên một tiếng, sắp không thở nổi nữa, Chu Húc mới khẽ cắn lên cánh môi dưới của cô rồi buông ra. Thanh âm của anh càng trầm đục, kề sát môi cô, nói: "Còn nói lung tung nữa không?"
Tim Lương Tranh đập nhanh đến mức như muốn bay ra khỏi lồng ngực, khẽ liếc anh một cái như oán trách, nhưng ngoài miệng vẫn rất ngoan ngoãn, đáp: "Không nói nữa."
Chu Húc vẫn chăm chú nhìn cô, hai ánh nhìn giao nhau. Lương Tranh ngắm đôi con người đen nhánh sâu thăm thẳm của Chu Húc, tim càng đập dữ dội hơn, không kiểm soát được chính mình nữa, hơi rướn lên, chạm môi vào môi anh.
Chu Húc lại được thế hôn tiếp.
Hai người cứ quyến luyến không rời. Bình thường đã khó gặp mặt, vừa thấy nhau là chỉ muốn bù đắp lại tất cả những xa cách bấy lâu nay.
Trên đường về nhà, Lương Tranh hỏi Chu Húc, "Không phải tháng 4 anh mới về sao? Công ty có chuyện nên mới về sớm vậy à?"
Chu Húc "ừ" một tiếng, "Có ít chuyện gấp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!