Chương 46: (Vô Đề)

Kì nghỉ tết ngắn ngủi nhanh chóng trôi qua. Đầu tháng hai, Lương Tranh thu thập hành lý chuẩn bị lên trường.

Chu Húc gọi điện cho cô: "Mẹ muốn đi đón em. Khi nào máy bay hạ cánh nhớ gọi điện cho anh."

Lương Tranh vừa sắp xếp hành lý vừa tủm tỉm cười: "Vâng, em nhớ rồi."

"Ở Bắc Kinh thời tiết vẫn còn rất lạnh, nhớ mặc đủ ấm, đừng để bị cảm." Chu Húc nghiêm túc dặn dò.

Lương Tranh có chút không vui, nằm úp sấp xuống giường, buồn buồn nói: "Tháng 4 anh mới về à?"

CHu Húc trầm mặc, "ừ" một tiếng: "Nhanh thôi."

Trong không gian tĩnh lặng, đêm khuya tịch mịch không tiếng động. Đầu giường le lói ánh điện vàng nhè nhẹ. Lương Trang ghé đầu vào thành giường, phiền muộn lẩm bẩm: "Còn rất lâu, rất lâu."

Cô hơi bĩu môi, hờn dỗi nói: "Sớm biết thế này, đã không thèm yêu anh rồi."

Người ta yêu đương thì mỗi ngày đều có thể gặp mặt, quấn quýt nhau, cô yêu đương thì không nhưng phải yêu xa mà còn là kiểu yêu xa xuyên lục địa, nhớ nhau, muốn gặp mặt cũng khó khăn.

Chu Húc nghe thấy lời này lập tức nhíu mày, lạnh lùng nói: "Em không yêu anh thì có thể yêu ai?"

Lương Tranh hừ khẽ một tiếng, một tay sờ lên hoa tai, cao giọng nói: "Tính ra thì cũng không nhiều, người yêu thích em liệt kê ra chắc chỉ hết mấy cuốn sổ tay thôi."

Chu Húc cười lạnh một tiếng: "Đồ kiêu ngạo."

"Đó là sự thật mà."

Chu Húc không muốn tiếp tục chủ đề này với cô, bá đạo nói: "Ngoan ngoãn chờ anh trở về." Không quên bổ sung một câu: "Không được chú ý đến tên con trai nào khác."

Dù không trực tiếp ở cạnh, nhưng Lương Tranh vẫn nghe được mùi dấm chua nồng nặc của anh chàng nào đó. Cô khanh khách cười, đáp: "Đã rõ. Em đi ngủ đây."

"Ừm, đi ngủ sớm một chút, ngày mai khi nào xuống sân bay nhớ gọi điện cho anh?"

"Vâng. Vâng. Đã rõ."

Lương Tranh bay vào buổi chiều hôm sau, khi máy bay hạ cánh đã là 4 giờ.

Cô vừa đến cửa sân bay, đã thấy dì Ngữ Chức đứng chờ bên ngoài. Thấy bà, cô lập tức chạy lại: "Dì."

Chu Ngữ Chức cười rộ lên, cầm giúp Lương Tranh một ít túi xách, bà ân cần sờ sờ đầu cô, dịu dàng nói: "Đi đường thuận lợi không?"

"Dạ có ạ." Lương Trang cong môi: "Lại làm phiền dì đến đón con rồi."

Chu Ngữ Chức nắm tay cô, đi đến phía bãi đậu xe, cười nói: "Có gì mà phiền, dù sao hôm nay dì cũng rảnh, lại nói khó có khi A Húc mở miệng nhờ dì, mà còn là đến đón con về nữa chứ, vừa hay đúng ý dì."

Nói đến đây, Chu Ngữ Chức không nhịn được cười. Đứa con trai này của bà bình thường tính tình lạnh lùng khó gần, cao lãnh y như một khối băng. Từ nhỏ đến lớn chưa từng mở miệng nhờ ba mẹ giúp việc gì, ngày đó con trai đột nhiên gọi điện cho bà, đặc biệt trịnh trọng nhờ bà đến sân bay đón Lương Tranh. Kỳ thật dù con trai không nói, bà cũng nhất định đến đón "tri kỷ nhỏ" này của mình.

Nhớ đến việc này bà không kìm nổi bật cười, đúng là không ngờ đời này bà còn có thể nhìn thấy A Húc nhà mình vì một cô gái mà lo lắng, gấp gáp không yên.

Trên đường về, Lương Tranh và Chu Ngữ Chức nói chuyện không ngớt, hai người thân thiết hệt một đôi mẹ chồng nàng dâu hòa thuận. Về đến nhà, Chu Ngữ Chức nói: "Tranh Tranh, con đi nghỉ ngơi đi, dì đi làm cơm tối. Hôm nay dì mua toàn đồ con thích ăn, chú Chu của con hôm nay không về, lát nữa dì cháu ta cùng làm một bữa linh đình."

"Dạ." Lương Tranh ngoan ngoãn nói, cẩn thận mang toàn bộ hành lý lên lầu: "Vậy con lên sắp xếp đồ đạc một chút. Xong sẽ xuống phụ dì."

"Ừ."

Ngày mai mới là khai giảng, hôm nay Lương Tranh ở tạm nhà Chu Húc. Bởi vì ngày mai phải quay lại trường nên cô cũng không dỡ hành lý, chỉ bỏ bộ quần áo thoải mái ra, đi tắm rửa.

Thu thập xong cũng đã là 6 giờ tối, cô ôm quà mừng năm mới bố mẹ gửi tặng nhà họ Chu xuống.

"Dì à! Mẹ con có gửi tặng dì ít đồ." Chu Ngữ Chức đang bận bịu làm cơm trong bếp, Lương Tranh bê đồ đặt vào bàn bếp: "Không phải lần trước dì khen lạp xưởng mẹ con làm rất ngon hay sao, năm nay mẹ con làm nhiều hơn, gửi biếu dì một ít."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!