Nửa đêm rồi hai người còn chưa về, không thể trách ba mẹ ở nhà đoán bừa được.
Mới đó đã hơn 1 rưỡi, Lương Tranh mở cửa vào đã thấy ba cô đang ngồi ăn khuya, tay cầm chén rượu vơi, xem chừng rất hài lòng thỏa mãn.
Lương Tranh cười, "Ba, sao hôm nay ba có hứng thế?"
Ba Lương cũng cười haha với con gái, vừa thấy Chu Húc đứng sau lưng Lương Tranh liền ngoắc ngoắc tay gọi anh, "Tiểu Húc đến đây, uống với chú một chén."
Mẹ Lương đang bận rộn trong bếp, nghe ông nói xong vội quay đầu lại, "Cái ông này! Lại định bắt A Húc uống rượu với ông nữa hả!"
Ba Lương đáp: "Năm hết Tết đến mà, một chén thôi, không uống nhiều."
Chu Húc quay sang nói với mẹ Lương, "Không sao đâu ạ, con uống với chú một chén."
Dứt lời, anh đi tới gần bàn, kéo cái ghế đối diện ba Lương, ngồi xuống.
Tâm trạng ba Lương đương vui vẻ, gọi Lương Tranh, "Tranh Tranh, lấy cho A Húc cái chén."
Lương Tranh thưa một tiếng rồi đi vào phòng bếp lấy cho anh.
Mẹ LƯơng múc cho Chu Húc một bát chè trôi nước nhân đường đỏ, dặn, "Uống rượu không thế sao mà được, ăn chút gì đã."
"Con cảm ơn dì."
Lương Tranh cầm cốc đi ra rồi ngồi xuống cạnh Chu Húc, nhận lấy bình rượu trong tay ba rót cho Chu Húc.
Cái chén vốn đã nhỏ, cô lại chỉ rót đến lưng chừng.
Chu Húc không uống được nhiều rượu trắng.
Ba Lương nhìn con gái, cười nói: "Tranh Tranh, cầm thêm cái chén nữa ra đây. Năm mới năm me mà, làm một ly với ba."
Lương Tranh cười cười đáp: "Con lấy nước thay rượu." Cô lại đứng dậy, đi vào phòng bếp lấy thêm hai cái chén và chai nước, gọi mẹ: "Mẹ ơi, ba nói, năm mới cả nhà chúng ta cùng uống với nhau."
Mẹ Lương: "Muộn thế này rồi còn cụng chén cái gì!" Nói vậy nhưng vẫn lau tay, đi ra.
Lương Tranh không uống rượu, còn lại đều ai nấy mỗi người một chén.
Mùng 1 đầu năm, đã nửa đêm về sáng nhưng bên ngoài vẫn rất nhộn nhịp, pháo hoa rợp trời, chiếu sáng cả khoảng không bao la.
Bốn người ngồi trò chuyện hồi lâu, mắt Lương Tranh đã díp hết cả lại, nằm xuống bàn.
Dưới mặt bàn, tay Chu Húc vẫn giữ chặt tay cô không buông, thỉnh thoảng còn nghịch ngợm vuốt ve.
Lương Tranh đã buồn ngủ lắm rồi, cũng hơi mệt nữa, nên mặc kệ anh.
Đến gần 2h, mẹ Lương giục chồng, "Được rồi, Tranh Tranh sắp ngủ gật đến nơi rồi, mai lại nói chuyện tiếp." Dứt lời bà cũng đứng dậy, quay sang nói với Chu Húc: "Hôm nay A Húc ngồi máy bay cả ngày rồi, đi nghỉ sớm đi. Ngày mai dì với chú còn phải đi thăm mấy người họ hàng, con cứ ở nhà với Tranh Tranh nhé."
Chu Húc cũng đứng dậy theo, "Vâng ạ, dì với chú cũng đi nghỉ sớm đi ạ."
Lương Tranh vẫn đang nằm gục trên bàn, hai mí mắt đang đấu tranh với nhau dữ dội.
Chu Húc lại ngồi xuống, nhìn dáng vẻ ngái ngủ của ai kia mà bật cười, xoa xoa đầu cô, "Buồn ngủ lắm rồi à?"
Lương Tranh "ừm" một tiếng như đáp lời rồi quay sang nhìn anh, "Ngày mai anh muốn đi đâu chơi?"
Ánh mắt Chu Húc chạm vào ánh mắt cô, hơi nghĩ ngợi, đáp: "Yên Thùy cổ trấn."
Mắt Lương Tranh sáng rực lên, vẻ mơ màng ban nãy biến mất hoàn toàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!