Chu Húc chưa ăn cơm tối, Lương Tranh dẫn anh về nhà làm gì đó lót bụng cho ăn.
Trong lúc Chu Húc tắm rửa, Lương Tranh nấu sủi cảo cho anh.
Bởi vì đúng dịp tết nên tủ lạnh nhà cô đồ ăn vô cùng phong phú, cái gì cũng có. Sủi cảo cũng là chính tay cô gói hôm qua.
Cô không nghĩ anh sẽ đến tận đây, trong lòng vừa ngọt ngào, vừa vui sướng, khéo miệng không kìm nổi cong lên, đáy mắt tràn đầy hạnh phúc.
Chu Húc nhanh chóng tắm rửa xong, thay một bộ quần áo thoải mái. Khi anh bước ra, vừa vặn cô cũng nấu xong đồ ăn. Lương Tranh bưng nồi sủi cảo nóng hổi vào phòng khách: "Chu Húc, nấu xong rồi. Anh ăn đi cho nóng."
Chu Húc vào phòng cô sạc di động rồi mới bước ra.
Lương Tranh ngồi cạnh bàn trà, điều chỉnh nhiệt độ máy sưởi vừa đủ.
Miền nam không giống miền bắc, mùa đông ở đây khắc nghiệt hơn nhiều. Cô bận bịu trong bếp một lúc hai tay đã lạnh cóng.
Cô đưa tay hơ hơ bên máy sưởi.
Chu Húc đi tới, ngồi xuống bên cạnh, kéo tay cô, nhíu mày: "Sao tay lại lạnh thế này?"
Lương Tranh nói: "Không sao. Vì em vừa rửa tay nước lạnh thôi."
Chu Húc không đáp, chỉ áp hai tay cô vào lòng bàn tay mình. Tay anh rất lớn, một tay cũng có thể nắm trọn đôi bàn tay cô. Một tay vươn ra cầm chén trà trên bàn uống một ngụm.
Lương Tranh cười hỏi: "Làm sao anh biết đây là chén của em?"
Chu Húc không nhìn cô, chỉ cười: "Ngoại trừ em, trong nhà còn có người khác dùng ly màu hồng in hình anime được nữa sao?"
Lương Tranh vui vẻ cười rộ lên: "Bạn trai mình quả thực hiểu mình nhất nha."
Cô rút tay ra, múc một chén sủi cảo nóng hổi cho anh: "Anh ăn đi đã, sủi cảo này chính tay em gói đó, mau nếm thử."
Chu Húc nhận lấy, cầm thìa từ tốn ăn một miếng.
Mắt Lương Tranh sáng lên, chăm chú nhìn anh, vội vàng hỏi: "Thế nào? Ngon không?"
Chu Húc nhìn cô, cố ý đùa dai: "Tạm được."
Lương Tranh tròn mắt, không cam tâm nói: "Sao có thể, em đã nếm qua rồi, ăn rất ngon mà."
Cô còn tưởng phong độ nấu sủi cảo của mình đi xuống, lập tức thử một miếng. Ai nha quả thực là ngon tan chảy mà.
Cô ngẩng đầu nhìn Chu Húc, chỉ thấy anh đang nín cười, liền biết ngay mình bị ai đấy lừa.
Cô dứt khoát bê nồi đi, còn cố ý nói: "Không thích ăn thì thôi. Em ăn một mình."
Chu Húc kéo tay cô: "Đừng mà."
Lương Tranh đè tay anh xuống: "Không phải anh nói không thích hay sao?"
Chu Húc không nhịn nổi nữa, bật cười thành tiếng, vươn tay xoa đầu cô: "Đùa em thôi."
Lương Tranh liếc anh một cái, mới chịu vui vẻ đặt nồi xuống.
Cô nhìn Chu Húc ăn xong, mới hỏi anh: "Sao hôm nay anh lại tới đây?"
Kỳ thật cô cũng nghĩ nghỉ đông chắc chắn anh sẽ đến thăm cô, nhưng không nghĩ lại đúng hôm nay. Dù sao hôm nay cũng là mùng 1 tết, hẳn là nên ở nhà bên gia đình.
Chu Húc ngồi trên salon, hơi cong người, bưng bát sủi cảo, chậm rãi húp nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!